Cảnh báo từ MIT: AI có thể thay thế GẦN 12% lực lượng lao động Mỹ – Sự thật hay Cường điệu?

Một nghiên cứu gần đây từ Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) chỉ ra rằng AI hiện có đủ khả năng nhận thức và kỹ thuật để đảm nhận nhiệm vụ trong nhiều lĩnh vực như công nghệ, tài chính, và y tế, có thể ảnh hưởng đến gần 12% lực lượng lao động Mỹ. Thay vì tập trung vào việc AI thay thế công việc, chúng ta nên nhìn vào cách AI định hình lại vai trò công việc. Ví dụ, trong ngành Tài chính, AI không thay thế kế toán viên mà thay thế các tác vụ nhập liệu lặp lại. Điều này đòi hỏi người lao động phải chuyển đổi kỹ năng sang các vai trò đòi hỏi sự sáng tạo, tư duy phản biện và quản lý hệ thống AI. Các công ty như JPMorgan Chase đã và đang đầu tư mạnh vào AI để tự động hóa các quy trình back-office.

CEO NVIDIA: “Thật Điên Rồ Khi Hạn Chế Dùng AI” – Thông Điệp Gửi Đến CEO Toàn Cầu

Jensen Huang, CEO của Nvidia, đã đưa ra một tuyên bố mạnh mẽ khi yêu cầu nhân viên tăng cường sử dụng AI trong mọi quy trình làm việc, đồng thời chỉ trích những nhà quản lý tìm cách giảm bớt việc áp dụng công nghệ này vì sợ mất việc làm. Quan điểm của Huang là AI không phải là mối đe dọa mà là một công cụ giúp tăng cường năng lực con người, và việc không sử dụng nó là “điên rồ” trong kỷ nguyên số. Nvidia, với vai trò là nhà cung cấp chip AI hàng đầu thế giới, là đơn vị hiểu rõ nhất về tiềm năng tăng trưởng năng suất mà AI mang lại. Đây là một lời kêu gọi hành động cho các doanh nghiệp: thay vì né tránh, hãy tập trung vào việc tái đào tạo và tích hợp AI như một phần cốt lõi của chiến lược kinh doanh để duy trì khả năng cạnh tranh toàn cầu.

“Báo Động Đỏ” Tại OpenAI: Liệu ChatGPT Có Bị Gemini ‘Vượt Mặt’?

CEO OpenAI, Sam Altman, được cho là đã kích hoạt “báo động đỏ” trong nội bộ, yêu cầu đội ngũ kỹ sư ưu tiên cải tiến ChatGPT sau những bước tiến đáng kể của đối thủ. Cụ thể, mô hình Gemini của Google đã chứng minh khả năng xử lý đa phương thức (văn bản, hình ảnh, âm thanh) một cách liền mạch, tạo ra một áp lực cạnh tranh lớn chưa từng có. Việc này không chỉ là cuộc đua về công nghệ mà còn là về tốc độ thương mại hóa. Động thái này của OpenAI cho thấy cuộc chiến mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) đang nóng hơn bao giờ hết và người dùng sẽ là người được hưởng lợi từ sự cạnh tranh này. Các công ty công nghệ lớn đang đổ hàng tỷ USD vào R&D, và việc một “người khổng lồ” như OpenAI phải điều chỉnh chiến lược là một tín hiệu cho thấy AI đang tiến hóa với tốc độ chóng mặt. Người dùng nên theo dõi sát sao bản cập nhật tiếp theo của cả hai nền tảng để xem ai sẽ giữ vị trí dẫn đầu.

 AMAZON CODEWHISPERER Đẩy Nhanh Tốc Độ LẬP TRÌNH Lên Đến 50%

Tại Amazon, tất cả software engineer giờ đã “lai” với AI. 100% Amazon software engineer sử dụng Amazon CodeWhisperer hàng ngày.

Được đào tạo trên hàng tỷ dòng code, CodeWhisperer sử dụng AI để gợi ý các đoạn code, hàm, thậm chí là các tệp đầy đủ ngay trong môi trường phát triển (IDE) của bạn. Khác với các công cụ gợi ý code cơ bản, CodeWhisperer có khả năng hiểu ngữ cảnh comment tiếng Anh và tạo ra mã nguồn chính xác, bảo mật theo các tiêu chuẩn tốt nhất của Amazon Web Services (AWS).

Một số nghiên cứu nội bộ của Amazon chỉ ra rằng, việc sử dụng các công cụ như CodeWhisperer có thể giúp tăng năng suất coding lên đến 50%. Đây là chìa khóa để các đội ngũ phát triển phần mềm rút ngắn chu kỳ sản phẩm và tập trung vào việc giải quyết các vấn đề kinh doanh phức tạp hơn.

Amazon CodeWhisperer đã “tiến hóa” thành Amazon Q Developer, hướng đến việc trở thành một trợ lý AI toàn diện, từ lập trình tới triển khai, vận hành và mở rộng hệ thống ứng dụng trên nền tảng AWS.

Băng Hỏa truyện

Ngày xửa ngày xưa, có hai vùng đất kỳ lạ nằm cách xa nhau, được gọi là Băng Quốc và Hỏa Quốc.

Tại Băng Quốc, từ khi còn nhỏ, trẻ em đã được dạy rằng, im lặng là vàng. “Con à, khi gặp chuyện không vui với ai đó, hãy giữ bình tĩnh, đừng nổi giận, đừng la hét. Hãy giấu cảm xúc vào trong, chờ mọi thứ lắng xuống, rồi nói chuyện một cách lịch sự nhẹ nhàng với họ.” Người Băng Quốc tin rằng sự kiềm chế là biểu hiện của trí tuệ và văn minh.

Ngược lại, ở Hỏa Quốc, trẻ em lại được khuyến khích bộc lộ cảm xúc. “Nếu con tức giận, đừng giữ nó trong lòng! Hãy gào lên, hãy nói cho người ta biết con cảm thấy thế nào!” Người Hỏa Quốc tin rằng sự thẳng thắn là nền tảng của mối quan hệ chân thành, và một trận cãi vã sôi nổi có thể giải quyết được những vấn đề âm ỉ suốt nhiều năm.

Một ngày nọ, Dương, một thanh niên Hỏa Quốc đầy tham vọng, quyết định di cư đến Băng Thành để tìm kiếm cơ hội mới. Anh được nhận vào một công ty lớn và làm việc rất chăm chỉ. Nhưng, mỗi khi có ý kiến trái chiều với đồng nghiệp, Dương lại đập bàn, nói lớn tiếng, mặt đỏ gay, hy vọng vấn đề sẽ được giải quyết nhanh chóng theo cách anh vẫn quen làm.

Các đồng nghiệp Băng Quốc nhìn anh với ánh mắt kinh ngạc và dần dần tránh xa anh. Khi một vị trí quản lý trống, Dương tự tin ứng tuyển, nhưng công ty lại chọn một người Băng Quốc ít kinh nghiệm hơn. Vị giám đốc giải thích: “Dương có năng lực, nhưng anh ấy không phù hợp với văn hóa công ty chúng tôi. Anh ấy quá nóng nảy.”

Trong khi đó, Tuyết, một cô gái Băng Quốc dịu dàng, cũng đang trải qua khó khăn tương tự tại Hỏa Bang. Khi đồng nghiệp tranh cãi gay gắt, Tuyết lặng lẽ rút lui, cố gắng làm dịu tình hình bằng cách im lặng. Nhưng người Hỏa Quốc lại coi đó là dấu hiệu của sự giả tạo và thiếu thành thật. “Tuyết quá lạnh lùng,” họ nói, “không thể tin tưởng được người không bày tỏ cảm xúc.”

Cả Dương và Tuyết đều bế tắc. Không phải bởi vì họ kém cỏi, chỉ là vì họ ngồi nhầm lớp thôi.

Trên con đường sự nghiệp, ta có thể là Dương, ta cũng có thể là Tuyết, nhiều lúc ta cũng bế tắc. Ở thời điểm quyết định, Dương và Tuyết chỉ có 2 lựa chọn: 1 là ra đi, 2 là cam chịu chấp nhận. Việc thay đổi văn hóa của Băng Quốc hay Hỏa Quốc là điều bất khả.

Nhưng thật may cho Dương và Tuyết, kỷ nguyên AI đã đến. Cả Dương và Tuyết đều tự ra mở công ty. Dương không cần thuê người của Băng Thành, Tuyết cũng không cần thuê ai ở Hỏa Bang. Cả hai chỉ cần dùng AI là đủ. Dù văn hóa của họ là gì, AI cũng đều theo được hết. Các công ty đều hạnh phúc, cả công ty cũ và công ty mới của Tuyết Dương.

Một kết thúc có hậu. Nhưng câu chuyện thì chưa thể có hồi kết…

Thiếu nhi khởi nghiệp

Sau khi được bố dạy bài học vỡ lòng về tài chính cá nhân, cô chị bắt đầu quan tâm nhiều hơn tới việc làm thế nào để có thu nhập. Tháng trước, cô chị thử làm origami và bán được 2 món cho 1 bạn ở lớp.

Xong tối hôm kia, không hiểu kết nối neuron nào đã khiến 2 chị em nảy ra ý tưởng bán thú len móc.

Sau một hồi lên kế hoạch, hỏi mẹ về chi phí nguyên liệu, định giá sản phẩm, hai cô vẽ ra cái tờ quảng cáo này. Rồi các cô lại cân lên đặt xuống, gạch gạch xoá xoá, cuối cùng chỉ còn để lại 3 sản phẩm có tiềm năng bán cao nhất, giá hợp lý và thời gian làm nhanh nhất.

Sáng hôm qua, cô em hớn hở cầm tờ quảng cáo và một mẫu sản phẩm đi học. Cô nói là sẽ để quảng cáo cho cả lớp trong giờ ra chơi này kia. Trên đường đi, cô thao thao bất tuyệt về từng sản phẩm, rồi tương lai sẽ bổ sung best seller vào tờ quảng cáo ra sao.

Chiều về, cô em khoe đã có 16 bạn đăng ký, trong đó có 1 bạn mua 3 sản phẩm, 1 bạn mua 4 sản phẩm. Cô kể là trong giờ xếp hàng buổi sáng, nhân tiện các bạn đang đứng thành hàng và chưa trống tập trung, cô đi quảng cáo một lượt cho cả lớp và chốt đơn luôn. Năng khiếu kinh doanh thật sự xịn!

Thế rồi tối đến 2 cô cặm cụi ngồi móc len trả hàng cho các bạn.

Chả biết công việc kinh doanh của các cô đi đến đâu, nhưng thấy các cô kinh doanh như một trò chơi, bố cháu cũng thấy vui lây. Lần khởi nghiệp này có thể thành, có thể bại, nhưng chắc chắn 2 cô sẽ học được nhiều.

Làm tốt lắm! Tiếp tục mạnh dạn hớn hở các con nhé. Một trải nghiệm giá trị.