“Bất kể bạn nghĩ mình có thể làm được hay không, bạn luôn đúng” – Henry Ford
Bộ não của con người có một cơ chế kỳ lạ: Nó luôn biết cách thao túng, ve vuốt chúng ta, bất kể chúng ta nghĩ theo chiều hướng nào.
Giả sử một ngày, sếp giao cho bạn một dự án quan trọng với thời hạn gấp rút..
Nếu phản ứng đầu tiên của bạn là “Khó lắm, thiếu thốn đủ đường, em không làm được đâu”, thì bộ não sẽ ngay lập tức điều chỉnh cảm xúc và hành vi theo hướng tránh né, trì hoãn hoặc làm qua loa cho xong.
Để rồi đến khi kết quả thực tế là những thứ xộc xệch không đáng khoe, thì não bạn lại nghĩ: đấy, thấy chưa, em đã bảo là em không thể làm được rồi mà..
Nhưng thay vì thế, nếu bạn nghĩ “Dự án này khoai. Nhiều cái mình chưa làm bao giờ. Nhưng mình nghĩ là có thể làm được”, thì năng lượng tích cực sẽ được kích hoạt: bạn sẽ tìm tòi nghiên cứu, phối hợp với đồng đội, tìm ra được giải pháp sáng tạo. Và bạn thực sự sẽ làm được.
Cùng một tình huống, hai cách nghĩ, kết quả hoàn toàn khác nhau. Không phải tại hoàn cảnh, mà vì chính cách bạn nghĩ, chính thái độ của bạn về hoàn cảnh mới quyết định bạn có thành công hay không.
Trong thời đại công nghệ phát triển ở cấp số nhân như hiện giờ, KPI, deadline, tin nhắn và những cuộc họp, v.v.. luôn luôn là bất tận. Đối diện với chúng, nếu bạn nghĩ bạn không thể, bạn sẽ mãi mãi không thể làm được bất cứ việc gì. Bạn luôn chán nản, tiêu cực và bất mãn với mọi thứ được giao.
Còn khi bạn nghĩ mình có thể, ít nhất là bạn sẽ cảm nhận được sự phấn khích khi đương đầu. Bạn cũng sẽ luôn giữ được sự bình tĩnh và tích cực để tận hưởng thử thách. Và khi bạn thực sự làm được, đó sẽ là những cung bậc cảm xúc không thể diễn tả thành lời.
Suốt từ những ngày đầu bước chân vào hành trình công nghệ, mặc dù trình độ của tôi cũng bình thường, nhưng hầu như tôi chưa sợ bất cứ một thử thách nào.
Bởi vì trước tiên, ngành công nghệ luôn là thế. Luôn có những thứ mới phải học, luôn có những bài khó phải giải. Và luôn có công nghệ mới ra đời, khiến cho những công nghệ cũ hơn, mặc dù đã từng lừng lẫy một thời, ra chuồng gà hết.
Thứ hai, đối với tôi, thử thách luôn là một cơ hội để học hỏi. Bạn cứ thử hồi tưởng mà xem, đã bao nhiêu lần bạn hứa với bản thân là khi rảnh thì bạn sẽ học thêm một điều gì đó? Và hãy thành thật với bản thân nhé: đã bao giờ bạn học khi rảnh chưa? Tôi thì chưa. Khi rảnh tôi chỉ toàn đọc truyện tranh, xem phim, chơi game với lướt tóp tóp thôi.
Thế nên, cơ hội học hỏi tốt nhất là khi bạn có áp lực phải học, phải thực hành, phải chứng minh là bạn có thể làm được. Đối với sự nghiệp học tập suốt đời, thứ mà tôi luôn theo đuổi, cơ hội học tốt nhất chính là những thử thách.
Thứ nữa, đối với bạn, khi được sếp giao cho việc khó thì điều đó có ý nghĩa là gì? Đối với tôi, đó là sếp tin tôi có thể làm được, hoặc ít nhất là sếp tin là tôi sẽ vượt qua được thử thách này.
Khi được trao gửi niềm tin, mà bạn lại từ chối, vì bạn chưa sẵn sàng, vì bạn nghĩ bạn không thể làm được, thì thông điệp bạn muốn gửi đến sếp của bạn là gì?
Rồi sau nhiều lần được trao gửi niềm tin bất thành, vì bạn luôn nghĩ mình không thể làm được, liệu rằng, niềm tin đó sẽ còn mãi? Bạn có thực sự tin rằng, niềm tin của sếp dành cho bạn sẽ mãi không phôi phai?
Ngày hôm nay, tôi chọn được tin tưởng. Tôi chọn đương đầu với thử thách. Tôi vẫn chọn cách nghĩ là tôi có thể làm được. Còn bạn, bạn chọn cách nào?
Kết bài bằng một câu nói của một người nổi tiếng khác: “Tôi thà chọn lạc quan mà sai lầm, còn hơn là bi quan mà đúng”.