Mỗi khi ra quyết định quan trọng, bạn đang quyết định bằng lý trí hay bằng cảm xúc? Có thể rất nhiều bạn sẽ trả lời là: Lý trí nhé. Chứ gì nữa. Mình thường suy nghĩ thấu đáo trước khi ra quyết định bạn ạ.
Ok. Cùng thử nghĩ xem.
Một người tốt
Mỗi khi ra quyết định quan trọng, bạn đang quyết định bằng lý trí hay bằng cảm xúc? Có thể rất nhiều bạn sẽ trả lời là: Lý trí nhé. Chứ gì nữa. Mình thường suy nghĩ thấu đáo trước khi ra quyết định bạn ạ.
Ok. Cùng thử nghĩ xem.
Đây là bức ảnh vui nhức não về đúng và sai. Nếu nhìn từ phía của người bên trái, đây là số 6. Còn từ góc của người bên phải, đó là số 9. Còn nhìn từ góc của chúng ta (ở giữa), sẽ không thể biết được đây là số mấy. Nhỉ?
Với mình, nó nói lên 3 điều.
Thứ nhất, đúng hay sai phụ thuộc rất lớn vào góc nhìn, quan điểm của người quan sát. Trong bức hình trên, nói là 6 cũng đúng, 9 cũng đúng, con giun, con rắn cũng đúng. Và cũng có thể tất cả đều sai, ở một góc nhìn khác.
Thứ hai, do phụ thuộc vào góc nhìn, nên đúng và sai là những cảm nhận hoàn toàn mang tính chủ quan, cá nhân.
Thứ ba, đúng hay sai chỉ mang tính chất tương đối. Đúng sai có thể thay đổi theo thời gian. Hôm nay bạn đứng góc này, bạn nhìn thấy nó sai. Ngày mai bạn đi sang góc khác, có thể bạn lại thấy nó đúng.
Đối với mình thì là không. Thật tiếc và cũng thật vui là đến cuối cùng, cuộc sống chỉ ghi nhận chúng ta bằng kết quả.
Trong công việc, khi phối hợp với nhau, nếu bạn đúng và đồng đội của bạn cũng đúng, nhưng cả team không đạt được mục tiêu, thì chúng ta sai ở đâu? Chúng ta không sai ở đâu cả, ai cũng đúng hết. Chỉ có điều là đúng hay sai không quan trọng. Quan trọng kết quả như thế nào thôi.
Nếu bạn muốn có cuộc sống tự do về thời gian, bạn sống cả đời đúng đắn (theo góc nhìn của bạn), mà 55 tuổi bạn vẫn phải tất tả đến chấm công, thì sao nhỉ? Sống đúng (với góc nhìn của bạn) có thực sự quan trọng không?
Thế nên, đúng sai, đối với mình, cũng chỉ như câu nói đùa ta thường nghe thôi: đúng sai quan trọng gì :))
Chẳng phải từ khi là một đứa trẻ, chúng ta vẫn được dạy cần phải phân biệt được phải trái đúng sai đó sao?
Ừ vẫn cần đấy. Nhưng biết chỉ để mình tỉnh táo và nhìn đa chiều hơn về một vấn đề thôi. Chứ đừng biết để khăng khăng bảo vệ cái đúng của mình đến cùng. Vì đến cuối cùng, sự thật thường không đúng, mà cũng chẳng sai.
Đơn giản là nhìn thấy điều tốt của một người và nói ra điều đó với họ.
Ví dụ, khi review code của một lập trình viên khác, thấy một đoạn code cẩn thận, mình nói câu “Làm tốt đấy” với bạn lập trình viên kia. Đó là ghi nhận rồi.
Dễ, vì nó chỉ gồm có 2 hàng động thôi: nhìn thấy và nói ra. Hai hành động này hầu như chẳng tốn một chút sức lực nào cả. Có chăng chỉ là một chút xíu rất nhỏ sự tập trung, để nhìn thấy điều tốt từ những người xung quanh.
Nghe qua thì có vẻ ghi nhận là một việc tốt mình làm giúp cho người khác. Một lời khen, một lời động viên, cho người khác. Đúng đấy, nhưng mà cũng chưa đúng lắm đâu.
Đúng là sự ghi nhận sẽ đem đến cho người được ghi nhận một ngày tốt lành hơn. Một niềm vui, một niềm hoan hỉ nho nhỏ, có thể giúp cho bạn đó thấy yêu đời và nỗ lực làm tốt hơn nữa. Và rồi bạn đó sẽ lại nhận được những sự ghi nhận mới. Cứ thế, một người tốt đang dần được trưởng thành.
Nếu mỗi ngày chúng ta chỉ cần ghi nhận, chỉ cần nói ra một lời thôi, mà có thể giúp một người trở nên tốt hơn, thì quá tuyệt vời phải không nào? Thử nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu mỗi ngày ta ghi nhận được 5 người, 10 người khác nhau, và những bạn đó sẽ lại ghi nhận 5 người, 10 người khác nữa? Có phải là cuộc sống quanh ta sẽ có thêm nhiều người tốt hơn không?