Hiệu ứng sinh viên

Hồi còn là sinh viên, mình hay chơi cái trò nước đến chân mới nhảy. Thường vào các kỳ thi, khi còn khoảng 1 tuần nữa là đến ngày thi thì mình mới bắt đầu học, còn trước đó chỉ là học lờ vờ và chơi là chính.

Được cái khả năng ghi nhớ của mình khá tốt, nên một tuần mình có thể học hết được đề cương và giáo trình của cả một học kỳ. Đến lúc đi thi điểm số của mình cũng không đến nỗi nào. Mặc dù nước đến chân mới nhảy nhưng hiếm khi nào mình bị ngã ướt người. Mình cứ tưởng thế là hay..

Sau này đi làm, mình vẫn tiếp tục chơi trò nước đến chân mới nhảy. Khi mới nhận công việc, mình cứ nhẩn nha nghiên cứu, code kiếc cẩn thận từng biến số một. Xong đến gần hạn chót thì mình mới cuống cuồng bắt đầu làm trâu gấp đôi gấp ba lần bình thường. Kết quả thì sản phẩm của mình làm ra vẫn tốt thôi, nhưng đoạn nước rút chạy deadline thì phải gọi là mệt không thể tả.

Mình cứ chạy deadline mãi như thế, đến kiệt quệ, rồi phát ngấy với nghề. Đã có lúc mình nghĩ hay là cái nghề lập trình này nó phải làm kiểu như vậy. Muốn theo nghề thì phải thế, chẳng thể làm khác hơn. Mình mãi bế tắc, cho đến khi..

Trong một lần vu vơ trên mạng thì mình lại biết được, nước đến chân mới nhảy là một hiện tượng khoa học hẳn hoi, có tên gọi là hội chứng sinh viên. Nôm na thì hội chứng này là xu hướng luôn trì hoãn thực hiện công việc, cho đến gần hạn chót thì mới bắt đầu làm.

Vui cái là hội chứng này không phải là hiếm gặp, mà lại rất phổ biến. Hội chứng này cũng không phải chỉ gặp ở sinh viên, mà rất nhiều người trưởng thành cũng thường xuyên ứng xử như vậy.

Một điều thú vị là kết quả của công việc được thực hiện theo hội chứng này hầu như giống nhau, và thuộc kiểu kết cục có thể đoán trước được.

Ví dụ: bạn hứa hạn chót là 1 tháng sẽ xong, thì 1 tháng sau bạn sẽ làm xong thật. Nhưng nếu bạn hứa 1 tuần xong thì 1 tuần cũng xong luôn. Kết quả của 1 tháng và 1 tuần là hoàn toàn giống nhau: đều tàm tạm, chấp nhận được, chạy được nhưng vẫn lỗi, hoặc thậm chí là không hoàn thành, xin gia hạn tiếp. Rất hiếm trường hợp làm càng lâu thì chất lượng lại càng tốt.

Hội chứng sinh viên có thể dẫn đến 4 hậu quả lớn sau:

  • Trễ hẹn, thất hứa và mất cơ hội. Không phải lời hứa nào cũng là nước đến chân. Có những thời điểm ngay trước hạn chót thì nước đã ngập đến mũi rồi. Lúc đó kết cục của bạn sẽ luôn là hứa lại, xin gia hạn thời gian. Nếu người yêu cầu hạn chót cho bạn đồng ý gia hạn thì cũng tốt thôi, nhưng cơ hội thành công thì thường không chờ một ai. Bạn làm chậm thì cơ hội sẽ dành cho đối thủ, đó là điều tất yếu bạn phải chấp nhận.
  • Hiệu suất ngày càng giảm sút. Vì làm gấp rút cho xong, nên nợ kỹ thuật của bạn cũng sẽ ngày càng nhiều. Và nợ cái gì thì rồi cũng sẽ đến lúc bạn phải trả giá. Khi phải trả nợ, fix bug sẽ là công việc chính mỗi ngày của bạn, thay vì sáng tạo ra một tính năng mới để đem lại giá trị cho người dùng. Hiệu suất sáng tạo của bạn chỉ bằng một nửa, hoặc thậm chí thấp hơn rất nhiều so với trước cái ngày bạn chạy deadline để chuẩn bị sinh ra cái đống code của nợ này.
  • Quá tải, kiệt sức. Cũng vì làm gấp rút, nên bạn sẽ phải làm thêm giờ triền miên để đáp ứng hạn chót. Cái đống nợ kỹ thuật cũng sẽ khiến bạn phải oằn mình khắc phục sự cố hệ thống bất kể ngày đêm. Kiệt sức là điều tất yếu. Thanh xuân của bạn hầu hết để chăm con quái thú mà chính bạn đã góp phần tạo ra.
  • Cáu giận, phối hợp kém, mất niềm tin. Làm nghề lập trình, không thể thiếu được tinh thần đồng đội. Thế nên trong đội có một ông nước đến chân mới nhảy, chất lượng làm ra kém, nếu không cáu thì chắc chỉ có thể là yêu. Haha. Còn mất niềm tin vào nhau là điều dễ hiểu. Chuyện phối hợp thì, một ông OT xuyên đêm rồi nghỉ sáng, chiều mới đi làm; một ông đi làm đúng giờ, làm việc hiệu quả, tối về nghỉ; như thế thì phối hợp tốt kiểu gì.

Nguyên nhân của hội chứng sinh viên này thì cũng khá dễ hiểu. Mà thường thì những gì đã rõ nguyên nhân thì cũng dễ khắc phục. Nhưng điều đáng sợ nhất của hội chứng này là: không ai muốn khắc phục.

Người nhận yêu cầu, người thường xuyên vướng phải hội chứng sinh viên thì quá mệt mỏi về những hậu quả kể trên, nên khó có thể tỉnh táo để cải tiến. Nhưng người đưa ra yêu cầu thì lại cũng có thể quá mất niềm tin, nên lại rơi vào hội chứng sinh viên của chính mình: kiểu gì thằng kia nó hứa rồi cũng lại trễ deadline thôi, nên cứ khi nào nó trễ deadline thì mình lại tính tiếp. Đợi người khác trễ deadline để bắt đầu trễ deadline của chính mình. Thật đáng sợ!

Có thể nói, hội chứng sinh viên là một bệnh dễ phát hiện nhưng lại rất khó chữa. Bản thân mình cũng không tự tin là có thể giúp bạn chữa được hội chứng này. Vì thế, mình chỉ dám đưa ra một cảnh báo cho bạn, đó là: Hãy tỉnh táo và cảnh giác với hội chứng sinh viên của chính mình bạn nhé.

Tháng Giêng là tháng ăn chơi…

ikigai là gì?

Có bao giờ bạn thắc mắc là mình sinh ra để làm gì, mình đem lại giá trị gì cho cuộc sống, hoặc sứ mệnh của mình đến trái đất này là gì không?

Mình đã từng hỏi chính mình câu hỏi này rất nhiều lần. Đối với mình, đây là một câu hỏi khó. Mình đã tìm thử câu trả lời trong nhiều kiến thức khác nhau, nhưng vẫn không có câu trả lời thỏa đáng. Cho đến một ngày, mình tìm hiểu được kiến thức về ikigai.

ikigai là một khái niệm xuất hiện trong văn hóa của người Nhật. “iki” là “sống”, “gai” là “lý do”. “ikigai” là “lý do để sống”, hay có thể gọi ngắn gọn là “lẽ sống”. Theo khái niệm này, lẽ sống của bạn là sự giao thoa của bốn vùng:

  • Việc bạn thích làm
  • Việc bạn có thể làm tốt
  • Việc mà xã hội cần, và
  • Việc mà có thể đem lại thu nhập cho bạn

Điều thú vị của khái niệm này là khi có sự giao thoa của 2 vòng tròn, bạn sẽ tìm được những ý nghĩa cuộc sống mới, nhưng chưa đủ viên mãn. Còn khi đạt được sự giao thoa của 3 vòng, thì cuộc sống của bạn có thể lại bế tắc hơn. Cụ thể như sau:

Giao thoa của 2 vòng tròn, những ý nghĩa mới của cuộc sống:

  • Khi bạn làm tốt việc mà bạn thích, bạn sẽ có Đam mê.
  • Khi bạn làm tốt việc có thể đem lại thu nhập cho bạn, thì bạn sẽ trở nên Chuyên nghiệp.
  • Khi bạn kiếm được thu nhập từ việc mà xã hội cần, bạn sẽ có Sự nghiệp.
  • Khi bạn làm việc mình thích, mà việc đó xã hội cũng cần, thì bạn sẽ có Sứ mệnh.

Giao thoa 3 vòng tròn, những bế tắc của cuộc sống:

  • Nếu bạn có Đam mê và Chuyên nghiệp, mà việc bạn làm xã hội lại không cần, thì bạn cảm thấy thỏa mãn, nhưng cuộc sống lại thiếu đi ý nghĩa. Ví dụ dễ hiểu nhất trong lĩnh vực này là.. Cờ bạc chuyên nghiệp. Haha. Bạn có thể giàu, nhưng sống mãi như vậy thật vô nghĩa.
  • Nếu bạn có Sự nghiệp và Chuyên nghiệp, mà bạn lại không thích việc mình làm, thì bạn sẽ cảm thấy thoải mái, nhưng thật trống rỗng. Bạn có thể đạt được tiền tài và danh vọng, là thứ mà biết bao nhiêu người thèm khát, nhưng sâu bên trong bạn lại cảm thấy chán ghét công việc của mình, vì bạn không thích nó. Càng làm bạn càng thấy kiệt quệ. Trống rỗng là vì thế.
  • Nếu bạn hiểu rõ Sứ mệnh và con đường Sự nghiệp, mà bạn lại không làm tốt công việc của mình, thì bạn sẽ cảm thấy hào hứng và thỏa mãn, nhưng lại thiếu chắc chắn. Bạn rất khát khao, nhưng bạn không biết làm thế nào để đạt mục tiêu, vậy làm sao bạn có thể thấy vững tâm?
  • Nếu bạn hiểu rõ Sứ mệnh và bạn có Đam mê, mà công việc bạn làm không đem lại thu nhập, thì bạn sẽ thấy hài lòng và mãn nguyện, nhưng bạn lại không giàu được. Ngày xưa, hầu hết những nhạc sỹ, nhà văn hay họa sỹ nghèo đều rơi vào hoàn cảnh này.

Chỉ khi nào bạn đạt được giao thoa của 4 vòng tròn: bạn được làm việc mình thích, việc đó đem lại giá trị cho xã hội, bạn giỏi việc đó và việc đó đem lại thu nhập cho bạn, thì khi đó bạn mới đạt được “lẽ sống” của đời mình.

Nghe xong thì ikigai có vẻ rất khó để đạt được, đúng không nhỉ? Cũng đúng, mà cũng không.

Đúng, sẽ thật khó để tìm được ikigai khi bạn không biết một trong 4 yếu tố nền tảng của ikigai là gì. Có khá nhiều bạn không biết mình thích gì, không biết mình giỏi gì, không biết xã hội đang cần gì. Các bạn chỉ biết và mong muốn duy nhất một điều là làm gì để có thu nhập tốt.

Cũng không sao cả, đó cũng là một lối sống. Nhưng nếu chỉ biết tới thu nhập như vậy, có lẽ, sẽ còn rất lâu bạn mới cảm thấy hạnh phúc được.

Thế đạt được ikigai không khó ở chỗ nào? Cũng đơn giản thôi. Đầu tiên bạn cần phải tìm một việc mà bạn thích làm, việc đó bạn có kỹ năng để làm tốt. Bạn biết là sẽ đem lại giá trị cho xã hội khi bạn thực hiện việc đó, và bạn có thể kiếm được thu nhập từ công việc này. Khi tìm được một công việc như vậy, chỉ cần bạn thực hiện nó, mỗi ngày, chắc chắn bạn sẽ tìm được ikigai của đời mình.

Một năm mới lại đến. Nhân ngày Tết dông dài, hãy dành đôi chút thời gian để suy nghĩ về “lẽ sống” của đời mình. Chúc bạn sớm tìm được “ikigai” cho chính bạn nhé!

Hiệu quả

Bạn có nghĩ là bạn đang làm việc hiệu quả không? Có chứ. Chắc chắn luôn. Lúc nào bạn cũng luôn chân luôn tay, bạn hoàn thành rất nhiều việc được giao. Các việc bạn làm đều hoàn thành đúng hẹn, ít lỗi. Như thế không hiệu quả thì gọi là gì, đúng không?

Bạn à, nếu thực sự bạn đã vất vả đến vậy, thì mình xin ghi nhận những nỗ lực đó của bạn. Nhưng mình có một tin không vui dành cho bạn, đó là: Cho dù bạn có vất vả đến kiệt sức, cho dù bạn làm đúng tất cả mọi thứ, thì có thể bạn vẫn làm việc chưa hiệu quả đâu. Buồn nhỉ. Ủa, mà tại sao lại thế? À, là vì…

Theo cách tính đơn giản nhất thì chỉ số đo lường hiệu quả sẽ như sau:

| Hiệu quả = Kết quả đạt được / Mục tiêu

Theo cách tính đó thì có 2 góc nhìn:

  1. Không quan trọng bạn cố gắng đến mức nào, không cần biết bạn đã kiệt sức hay chưa, nếu “Kết quả đạt được” của bạn nhỏ hơn rất nhiều so với “Mục tiêu”, thì “Hiệu quả” của bạn sẽ rất nhỏ. Và bạn vẫn làm việc thiếu hiệu quả.
  2. Để đạt được “Hiệu quả” cao, bạn cần hiểu rõ “Mục tiêu” của bạn là gì.

Điều buồn cười là trong 2 góc nhìn trên, thì góc nhìn số 2 lại khiến rất nhiều người làm việc thiếu hiệu quả. Rất nhiều bạn cắm đầu cắm cổ làm, cố sống cố chết, thức ngày thức đêm để kịp một tiến độ nào đó, trong khi lại không thực sự hiểu tại sao cần kịp tiến độ như vậy.

Thế nên, nếu bạn nói là bạn làm việc hiệu quả, mà bạn không hiểu mục tiêu của bạn là gì, hoặc thậm chí không biết mục tiêu là gì, thì mình không thể công nhận là bạn làm việc hiệu quả được.

Nhưng có mục tiêu rồi thì cũng chưa chắc đã hiệu quả đâu nhé. Bạn cần có kế hoạch rõ ràng cho từng chặng và quyết tâm bám sát kế hoạch đó, thì mới có khả năng đạt hiệu quả cao được.

Cơ mà có mục tiêu thì chưa chắc đã đạt hiệu quả cao, nhưng không có mục tiêu hoặc làm không đúng mục tiêu thì chắc chắn là không hiệu quả đâu bạn ạ.

À, có thể bạn bảo, bạn đã hiểu rõ mục tiêu rồi, nhưng mục tiêu đó cao quá, bạn không thể với tới được. Thế tốt quá, chúc mừng bạn nhé! Bạn đã hiểu rõ mục tiêu rồi đấy. Và bạn cũng hiểu rõ là bạn không thể làm việc hiệu quả luôn, vì bạn không thể làm gì để cho “Kết quả đạt được” của bạn tiệm cận với “Mục tiêu” đề ra.

Không sao đâu. Vậy cũng tốt mà. Cái đó gọi là biết người biết ta. Luôn luôn tốt. Nhưng nếu bạn đã hiểu thế rồi, xong khi lỡ có nghe được nhận xét rằng bạn làm việc thiếu hiệu quả, thì không được tự ái đâu nhé. Người ta nói đúng về mình thì có gì mà phải giận, phải không nào?

Chúc bạn có một năm làm việc thật hiệu quả!

Trúng đích

Đầu tuần này, mình nhận được một tin rất vui: Quý 4 năm 2021, tất cả các team mình dẫn dắt, 4 team với 7 hạng mục, đều đạt và vượt 100% KPI.

Wow! Đây là lần đầu tiên mình đạt được thành tích này ở Citigo – KiotViet. Lần đầu tiên bao giờ cũng đem lại thật nhiều cảm xúc. Một cảm giác lâng lâng thật khó tả. Cảm giác tựa hồ như bộ phim do mình là đạo diễn đoạt tới 7 tượng vàng Oscar vậy. Haha.

Có một vài manager chúc mừng thành tích này của mình, nhưng mình đã nói: Thực sự mình có làm được gì đâu, toàn do anh em nỗ lực phấn đấu cả đấy chứ. Thế là mình lại được thêm cái tiếng là khiêm tốn. Đến khổ.

Thật mà, toàn do anh em nỗ lực cả đấy thôi, chứ mình đâu có giúp được gì mấy. Năm qua, mình đã có rất nhiều thử, sai và cải tiến. Có những cải tiến thành công, nhưng cũng có những thử nghiệm thất bại. Nhìn lại, điều mình thực sự đem lại được cho những anh em trong năm qua, chắc chỉ có mấy cái sau:

Truyền cảm hứng. Bằng một ma thuật nào đó, mình luôn tìm cách và biết cách giúp anh em hiểu được ý nghĩa của những sản phẩm team mình làm ra. Mình luôn cố gắng giúp anh em hiểu được là những cải tiến hàng ngày của team đã thực sự giúp cho cuộc sống tốt đẹp hơn như thế nào. Khi đã hiểu được sứ mệnh của con đường mình đang đi, ai cũng sẽ sẵn sàng vươn lên để hướng tới những điều lớn lao hơn.

Trao cơ hội. Khi mình nhận dẫn dắt một team, mình không đảm bảo rằng ai cũng sẽ thành công. Điều duy nhất mình luôn đảm bảo là: nếu thành viên nào đó thực sự muốn cống hiến, thì họ sẽ có cơ hội để được cống hiến. Cơ hội được tỏa sáng là điều bình đẳng duy nhất mà mình cam kết sẽ mang đến cho mỗi thành viên.

Trao quyền. Khi quản lý nhiều team và mỗi team có những mục tiêu rất khác nhau, mình không thể chỉ đạo sát sao từng ly từng tý cho các thành viên trong team được. Mình chọn cách trao quyền tự chủ cho các team. Tự chủ trong việc cam kết mục tiêu của mình, tự tìm cách cùng nhau hoàn thành mục tiêu đó, và tự tạo ra bản sắc của riêng mình; đó là những điều mà thành viên nào trong team của mình chắc chắn cũng sẽ nhận được.

Tin tưởng tuyệt đối. Khi đã trao quyền, mình sẽ tin tưởng tuyệt đối vào quyết định của team. Mình tin là dù lựa chọn giải pháp nào, làm cách gì, các team cũng đã có những quyết định sáng suốt dựa trên những cân nhắc thấu đáo của các thành viên trong team. Và một năm vừa qua, mình đã không phải thất vọng với quyết định này: Quyết định gửi trọn niềm tin cho những người anh em, những người đồng đội của mình.

Sẵn lòng kề vai sát cánh để vượt qua khó khăn. Con đường thành công nào cũng sẽ có thật nhiều gian nan trắc trở. Trên con đường đó, mình không hứa và cũng không thể cõng từng người vượt qua khó khăn được. Nhưng mình luôn sẵn lòng giúp đỡ bất cứ khi nào anh em cần đến mình. Đứng trước mỗi khó khăn, anh em sẽ luôn yên tâm vì có mình ở bên cạnh, để cùng đương đầu, cùng lỳ lợm vượt qua.

Đó, chỉ có nhiêu đó thôi. Đấy là tất cả những gì mình có thể đem lại cho anh em trong năm vừa qua. Và thật vui khi những điều đó đã góp phần giúp team mình đạt được những thành công rực rỡ như thế này.

Năm qua thực sự là một năm quá tuyệt vời! Cảm ơn tất cả các anh chị em team Falcon – Citigo! Cảm ơn vì đã luôn tin tưởng, tin tưởng vào sự dẫn dắt của mình, cũng như tin tưởng vào chính bản thân các bạn. Cảm ơn mọi người vì đã luôn nỗ lực mỗi ngày. Cảm ơn vì đã không nản lòng, ngay cả trong thời khắc chúng ta đối diện với những thất bại.

Ngày mai, nào ai sẽ biết được sẽ ra sao. Chẳng ai biết được rồi sẽ có những khó khăn thử thách nào đang đón chờ chúng ta. Nhưng ngày hôm nay, hãy cứ tự hào vì những thành tích mà anh em ta đã làm được.

Hãy cứ vui lên nhé, vì bạn xứng đáng!

KPI

Tương truyền rằng, KPI là thứ được sinh ra ở nước Ngụy thời Chiến Quốc. (KPI – Key Performance Indicator – tạm dịch là Chỉ số đo lường hiệu quả).

Thời đó, Ngụy vương thường đưa ra các mục tiêu rõ ràng cho những vương tôn và tướng lĩnh của mình:

  • Vương thân thì cần chu cấp được bao nhiêu ngân lượng, lương thực để phục vụ cho hoàng thành và tiền tuyến.
  • Đại tướng quân thì cần chiếm được bao nhiêu thành, mở mang được bao nhiêu bờ cõi.
  • Tướng trấn thủ biên ải thì cần đẩy lui được bao nhiêu cuộc tấn công, tiêu diệt được bao nhiêu thổ phỉ.
  • Tiểu tướng thì cần huấn luyện được bao nhiêu bộ binh, kỵ binh, nuôi được bao nhiêu ngựa, rèn được bao nhiêu binh khí, v.v..

Nói chung là mọi thứ rất rõ ràng. Và mặc dù có thể các phép đo KPI ngày đó thiếu chính xác hơn bây giờ, nhưng kết quả cũng thường rất rõ ràng:

  • Vương thân mà đạt KPI thì được cấp thêm thái ấp và đất đai. Không đạt KPI thì cần trả lại đất đai cho người khác làm.
  • Đại tướng quân mà đánh được thành to thì được giữ thành to, kho tàng của cải được giữ lại phần nhiều, trả về cho vua phần ít. Đánh được thành nhỏ thì của cải được ít, trả lại vua phần nhiều. Không đánh đủ số thành theo KPI thì rút quân về và để người khác làm đại tướng quân.
  • Tướng trấn thủ biên ải mà làm mất mét đất nào thì xin thêm quân rồi sống chết gì cũng phải dành lại cho bằng được. Mất nhiều đất vượt quá KPI cho phép thì giữ bằng được biên ải, đợi triều đình cử tướng khác đến thay rồi về mà chịu tội.
  • Tiểu tướng luyện không đủ quân, nuôi không đủ ngựa, rèn không đủ binh khí thì cũng fail KPI, xuống cho người khác làm.

Đấy, xuất thân của KPI ngày xưa là rõ ràng như vậy đó.

Thế rồi trải qua bao nhiêu thăng trầm đổi thay, ngày nay, KPI là thứ được dùng phổ biến trong doanh nghiệp. KPI vẫn được dùng để xác định mục tiêu cần đạt được của doanh nghiệp trong một thời đoạn nào đó.

Cần có thêm bao nhiêu khách hàng, chiếm bao nhiêu thị phần, giữ vững phân khúc thế nào, v.v…, cũng chẳng khác mục tiêu chinh phục thiên hạ và bảo vệ biên cương ngày xưa là bao.

Nhưng, buồn cười một cái là KPI ngày nay sinh ra để…sợ, để…chứng minh là không làm được, để xin đổi KPI nhẹ hơn, để xin giảm, hay để xin không đạt mà vẫn được thưởng.

Đang hình dung ngày xưa Đại tướng quân xin đổi KPI từ chiếm thành cướp cờ, sang là vây thành 30 ngày, bắn hết 10 vạn mũi tên rồi về, thì không biết là có được chấp nhận không nhỉ? Nghĩ xong mà cười suýt té ghế. Haha.

Với cũng đang chưa hiểu tại sao lại cần phải sợ thứ có thể đánh giá thực lực của mình nữa. Thân là chiến binh, đời nào lại sợ cái chỉ số đánh giá sự dũng mãnh của mình? Chiến binh mà không đánh giá sự dũng mãnh thì nên đánh giá vẻ đẹp trai à?

Mà KPI cũng có loại này loại nọ. Chức là tiểu tướng thì nhận KPI nuôi ngựa, rèn binh khí thôi là được. Cũng là một KPI cần thiết mà. Sợ cái gì. Còn đã là Đại tướng quân mà xin giảm KPI chinh Đông chinh Tây, giảm số thành cần chiếm đánh, thì đời nào ai chịu nổi?

Thế nên hỡi các vị chiến tướng tung hoành thiên hạ, hãy cứ nhận lãnh KPI xứng tầm với mình rồi hùng dũng mà thẳng tiến nhé. Mạnh mẽ lên!

Đặt mục tiêu

Những ngày đầu năm mới thường là thời điểm để mỗi người tự đặt ra những mục tiêu cho cả năm của mình. Chà, còn cả một năm mới ở trước mắt cơ mà. Có quá nhiều thời gian để hoàn thành những điều mà năm cũ mình chưa làm được trọn vẹn. Và ai cũng có một vài tuyên bố mục tiêu của riêng mình. Nào là năm nay tôi sẽ mua nhà, tậu xe, đầu tư vài tỷ, v.v… Thật hoành tráng!

Nhưng với nhiều năm kinh nghiệm làm việc với các mục tiêu, mình thấy một điều là: tuyên bố mục tiêu thì dễ, còn thực hiện mục tiêu thì khó gấp vạn lần.

Ví dụ mục tiêu tập thể dục năm ngoái của mình như sau: Mình sẽ đạp xe trong nhà 30 phút mỗi ngày. Đấy, đơn giản vậy thôi. Mục tiêu này quá nhỏ bé so với những tuyên bố kiếm được vài tỷ, mua nhà, tậu xe, v.v… phải không nào? Nhưng cũng không dễ để thực hiện mục tiêu đó đâu nhé.

Để thực hiện mục tiêu mỗi ngày đạp xe 30 phút, việc đầu tiên mình cần làm là phải.. dậy đúng giờ. Chuyện tưởng đơn giản, cứ đến đúng giờ thì dậy thôi mà, có gì khó đâu. Nhưng 365 ngày, bất kể đông qua xuân tới hay hạ về thu sang, bạn cũng sẽ dậy vào đúng giờ đó, không đơn giản đâu.

Một năm vừa qua, vấn đề dậy đúng giờ luôn là việc khó khăn nhất với mình. Chỉ cần một bữa nhậu tối hôm trước thôi, việc dậy đúng giờ sẽ trở nên khó khăn gấp bội. Vì thế, thời gian đầu, mình chỉ đặt mục tiêu là dậy đúng giờ đã. Dậy thôi, chưa cần tập cũng được, thế đã là thành công rồi.

Sau khi dậy được đúng giờ, mục tiêu tiếp theo là đạp xe đủ 30 phút. Những buổi đầu, khi đạp được 3 phút, mình nghĩ là game có vẻ dễ, cứ đạp đều thế này thì mình đạp đến..mai cũng được. Nhưng qua được 10 phút đầu tiên, tâm trạng của mình sẽ là: sao lâu đến 15 phút thế, cứ thế này thì bao giờ mới được 30 phút. Haha.

Cũng phải mất một thời gian khá dài, khi cơ bắp được rèn luyện và quen dần với nhịp độ tập, thì mình mới đạp được mức 30 phút mà không mong ngóng sao cho nhanh hết giờ. Đến đây thì mới có thể nói là mình đã đạt được mục tiêu đạp xe 30 phút.

Việc đạp xe 30 phút đã không còn là một gánh nặng, mà đã trở thành một thói quen hàng ngày của mình. Thời điểm đó là khoảng 4 tháng sau khi mình tuyên bố và không ngừng thực hiện mục tiêu.

Và để tiếp tục đạt được mục tiêu đó, mình vẫn cần phải nỗ lực không ngừng nghỉ, liên tục từ đó cho tới tận bây giờ. Cũng vẫn không thật sự dễ dàng đâu nhé, nhất là để vượt qua cám dỗ ngủ nướng trong những ngày mùa đông như thế này. Hehe.

Đó, chỉ với một mục tiêu đơn giản vậy thôi, cũng là cả một sự nỗ lực và cam kết rồi đấy.

Vì thế, khi đặt mục tiêu cho năm mới, hãy cố gắng đặt ra mục tiêu đủ thách thức nhưng mình có thể sớm đạt được trước đã. Nếu muốn mua nhà, có lẽ mục tiêu trước tiên của bạn nên là học thêm một kiến thức mới, giảm mua sắm shopee hoặc giảm trà sữa thôi là đủ.

Đừng cố đặt ra những mục tiêu quá khó để đạt được, vì chúng sẽ dễ khiến bạn nản lòng. Và có thể đến cuối năm sau, bạn sẽ lại thất vọng vì mình chưa đạt được những mục tiêu đó. Rồi chúng lại trở thành mục tiêu của năm kế tiếp. Những mục tiêu mà mãi bạn vẫn không với tới được.

Chúc bạn thành công trong việc đặt mục tiêu của năm nhé!