Bạn có đang rảnh không?

Khi nhận được câu hỏi: bạn có đang rảnh không, nhiều người sẽ trả lời là: Không. Khi nhận được câu hỏi đó, có thể họ đang chưa làm gì cả, nhưng họ vẫn không rảnh. Có thể họ chuẩn bị bận thật. Hoặc có thể họ không muốn bạn biết là họ rảnh. Hoặc cũng có thể là họ không rảnh để giúp bạn làm một việc gì đó. Nhưng dù là lý do gì, thì họ vẫn không rảnh.

Nếu bạn hỏi mình một câu: Bạn có đang rảnh không? Thì câu trả lời của mình cũng sẽ là: Không. Haha. Mình thật sự không rảnh.

Hiện mình đang dẫn dắt gần 80 anh em, làm một vài sản phẩm khác nhau. Những sản phẩm của mình có những mục tiêu đầy thách thức. Để nỗ lực đạt được những mục tiêu đó, khối lượng các công việc, các cuộc họp, những vấn đề cần phải suy nghĩ, là không hề nhỏ. Có những ngày, anh em trêu mình lúc 5h chiều là: Anh giờ mới đi làm à? Vì cả ngày hôm đó mình họp các thể loại kế hoạch với các team, đến 5h mới về chỗ ngồi thở được.

Nên nếu bạn hỏi mình có rảnh không, thì chắc chắn là không. Có thể nói là mình rất bận.

Tuy nhiên, bận không có nghĩa là mình không rảnh. Hàng ngày, mình vẫn có thời gian làm những việc mình thích. Mình vẫn tập thể dục 30-40 phút. Mình đọc sách 2 tiếng. Mình vẫn coffee mỗi sáng. Mình vẫn có thời gian để nghiên cứu kiến thức mới. Mình vẫn dành thời gian được cho gia đình con cái. Mình vẫn xem phim. Cuối tuần mình vẫn đưa vợ đi ăn, đi cafe, để đọc sách và ngắm vợ thêu thùa. Mình vẫn viết một tuần một bài dài cả mét. Túm lại, dù không rảnh, nhưng mình vẫn rảnh, haha.

Để có thể rảnh được như vậy, ngoài những nỗ lực trong công việc, mình còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa trong việc sử dụng thời gian của mình.

Hàng ngày, thay vì dậy lúc 8 giờ sáng rồi cuống cuồng đi làm, thì mình dậy từ 5 giờ. Tới 8 giờ, thay vì chỉ kịp đánh cái răng, thì mình đã kịp đọc sách, làm PT cho con gái lớn tập thể dục, tập thể dục, tắm giặt và ăn sáng xong rồi.

Mỗi sáng trong tuần, thay vì ngồi nhâm nhi ly coffee bên bản nhạc ưa thích nào đó, thì mình đứng nhâm nhi ly coffee giữa tiếng nói của các anh em trong team, khi daily meeting. Có thể bạn nghĩ đứng uống coffee giữa cuộc họp ồn ào như vậy đâu có đủ thư giãn. Nhưng với mình, nhâm nhi ly coffee khi lắng nghe anh em tuyên bố những nỗ lực trong ngày để đảm bảo kế hoạch, cảm giác đó thật là chill. Haha.

Mỗi ngày, mình luôn chủ động kiểm tra lịch họp của cả ngày. Kiểm tra để luôn đi họp đúng giờ, để rời buổi họp đúng giờ nữa, vì mình sẽ cần tiếp tục đúng giờ ở buổi họp tiếp theo. Khi kiểm tra lịch họp, mình cũng sẽ bổ sung những việc cần làm, cần theo dõi và phản hồi, vào những thời gian xen giữa các buổi họp. Khi có những danh sách việc cần làm như vậy, mình không bao giờ lãng phí bất cứ khoảng thời gian nào, dù đó chỉ là 15 phút giữa 2 cuộc họp.

Thế còn buổi tối thì sao?

Mình thường cố gắng giải quyết tất cả công việc trên văn phòng, không mang bất cứ công việc gì về nhà. Đối với mình, thời gian làm việc tại văn phòng là thời gian phối hợp đồng đội hiệu quả nhất. Nếu mình không sử dụng tốt khoảng thời gian này, thì mình cần xem lại và điều chỉnh cách làm việc của mình về đúng khung thời gian đó, chứ không phải là về làm thêm vào buổi tối.

Và đối với mình, thời gian buổi tối là thời gian cần thiết để nghỉ ngơi, hồi phục năng lượng cho ngày làm việc tiếp theo. Việc phục hồi năng lượng là rất cần thiết, cho đồng đội của mình, và cả cho mình nữa. Vì thế buổi tối mình chỉ dành thời gian cho gia đình, và cho mình.

Vậy, có thể nói, mình phải tranh thủ từng phút để rảnh. Mình đang phải dành từng phút để được làm những điều mình thích. Nên nếu bạn hỏi mình có rảnh không, thì mình thực sự không rảnh bạn ạ.

Nhưng, dù bận thế nào, mình vẫn luôn có thời gian dành cho bạn, mình luôn sẵn lòng lắng nghe và tìm cách giúp đỡ bạn. Bạn nhé!

Ăn bánh và có cả chiếc bánh

Trong tiếng Anh có một thành ngữ: You can’t have your cake and eat it (too) – Bạn không thể vừa ăn bánh và vừa có cả chiếc bánh nguyên vẹn được. Nghĩ rộng ra thì bạn không thể có được cả hai điều tốt đẹp trọn vẹn cùng một lúc. Thực tế, có thể cuộc sống là như vậy, bạn thường luôn phải lựa chọn một điều tốt đẹp này, và chấp nhận mất đi một điều tốt đẹp kia.

Nhưng, nếu bạn nhìn ở một góc khác, thì ước vọng tưởng chừng như vô lý đó vẫn có thể xảy ra. Bạn vẫn có thể vừa ăn chiếc bánh, vừa có cả chiếc bánh, miễn không phải cùng một lúc là được. Đầu tiên, bạn có trọn vẹn chiếc bánh. Sau đó, bạn ăn trọn vẹn chiếc bánh. Và, bạn lại tiếp tục mua hoặc tự làm một chiếc bánh mới, trọn vẹn.

Ở một góc nhìn khác, nếu như bạn cứ khăng khăng: hoặc không ăn bánh để giữ sự trọn vẹn của chiếc bánh, hoặc ăn nó và chấp nhận sự không trọn vẹn, thì có thể bạn sẽ không tìm được sự hạnh phúc nào cả. Bạn ngắm chiếc bánh mỗi ngày trong sự thèm khát, để rồi sau 3 ngày, chiếc bánh có thể thiu, chua, hỏng, phải vứt đi. Hoặc bạn ăn nó, với mặc cảm tội lỗi vì phá đi một chiếc bánh hoàn hảo. Đường nào thì bạn cũng không hạnh phúc.

Một ví dụ khác: Trong sản xuất bất cứ sản phẩm gì, có một tư duy phổ biến là, không thể nào vừa làm nhanh mà vừa lại có chất lượng cao được. Vì thế thường các nhà sản xuất thường chia làm hai xu hướng: một là làm nhanh, làm ẩu và chấp nhận chất lượng kém; hai là làm cẩn thận, làm kỹ, lâu cũng được, để cố đạt được chất lượng cao. Chỉ có một trong hai cách đó, không có cách nào khác.

Nhưng lại thử mở rộng tâm trí một chút, sẽ luôn có cách thứ ba. Bạn có thể vừa làm sản phẩm nhanh với chất lượng đủ tốt, đủ để gãi đúng chỗ ngứa của người dùng. Sau khi người dùng đã sướng, đã đỡ ngứa rồi, thì bạn sẽ có đủ thời gian để chau chuốt “cây gậy gãi ngứa” của mình. Bạn có thể tinh chỉnh để sản phẩm của bạn có chất lượng ngày càng cao hơn, ngày càng trở nên hoàn mỹ hơn. Vì thế, bạn vừa có thể phát triển sản phẩm thật nhanh, vừa có thể có một sản phẩm thật đẹp với chất lượng cao. Miễn không phải cùng một lúc là được.

Thế còn việc vừa nỗ lực phấn đấu không ngừng, và vừa hài lòng với những gì mình đang có thì sao? Mới nghe thì có vẻ như là một việc không thể. Muốn vươn lên thì bạn phải không được hài lòng với hiện tại. Còn đã hài lòng rồi thì làm gì còn động lực để vươn lên nữa. Lẽ thường là vậy. Nhưng một lần nữa, bạn luôn có thể đạt được cả hai điều tốt đẹp. Và với bản thân mình, mình cũng đang có được hai điều tốt đẹp này, mỗi ngày.

Mỗi ngày, mình vừa có thể nỗ lực tìm cách vượt qua giới hạn của bản thân, nỗ lực để phát triển khả năng của mình lên một tầm cao mới. Đồng thời, mình vẫn cảm thấy hài lòng với những gì mình đang có, hài lòng với những thành quả mà những nỗ lực phấn đấu trước đó đã đem lại cho mình. Mình hài lòng với đội ngũ và mình đã xây dựng được, và mình cũng khát khao, nỗ lực để dẫn dắt đội nhóm đó trở nên mạnh hơn, xuất sắc hơn trong tương lai.

Mình vừa hạnh phúc khi ngắm nhìn chiếc bánh, vừa hạnh phúc khi ăn bánh, và vừa hạnh phúc khi có thể tạo ra những chiếc bánh hoàn hảo mới. Tất nhiên là mỗi sự hạnh phúc diễn ra tại một thời điểm khác nhau.

Tổng kết lại thì, bạn không nên muốn có nhiều thứ cùng một lúc, nhưng bạn luôn có thể đạt được tất cả mọi ước vọng chính đáng trong cuộc đời. Hãy mở rộng tâm trí, hãy suy nghĩ một cách sáng tạo. Và hãy kiên nhẫn. Bạn có thể sẽ có được những điều tốt đẹp trọn vẹn, từng thứ, từng thứ một. Rồi đến một lúc, bạn sẽ có được tất cả những điều bạn muốn, mỗi ngày.

“You can have your cake and eat it, but not at once.”

Học hành

Phàm ở đời, khi muốn thành công ở bất cứ lĩnh vực nào, cũng cần phải học.

Ví dụ để trở thành vua đầu bếp, bạn phải học từ những việc cơ bản nhất như: nhặt rau, thái hành, bóc tỏi, mài dao, cọ rửa xong nồi, v.v… Tiếp đến là bạn phải tập nấu những món đơn giản như: ốp trứng, rang cơm, xào mì, v.v… Khi đã thành thạo các thao tác nấu ăn, dần dần bạn mới biết nấu những món cao lương mỹ vị ở đẳng cấp thế giới được.

Học cần đi đôi với hành. Để trở thành vua đầu bếp, chỉ biết kiến thức nấu ăn thôi là chưa đủ, bạn còn cần phải thực hành nấu nướng hàng vạn lần nữa. Thử hình dung hôm nay tự nhiên vua đầu bếp nào đó tặng bạn quyển bí kíp nấu ăn, thì ngày mai, bạn có thể trở thành vua đầu bếp ngay được không? Chắc chắn là không.

Có thể bạn sẽ cần phải khổ luyện cả trăm ngày thì mới có thể hiểu được những gì quyển bí kíp đó đề cập đến. Mới chỉ hiểu được thôi nhé, chứ để nấu ngon tuyệt hảo và trở thành vua đầu bếp thì lại còn là một chặng đường dài nữa. Bạn sẽ phải thực sự thử, sai, cải tiến; thực sự vấp ngã rồi đứng lên; thực sự đổ mồ hôi, sôi nước mắt; thì mới có thể đi hết được chặng đường đó.

Việc nạp bí kíp vào não, nhấp nháy mắt vài giây là thành vua đầu bếp ngay, thì chắc chỉ có Trinity trong phim Ma trận mới có thể làm được.

Ngày nay, với sự tiếp cận dễ dàng với kiến thức trên mạng, đáng buồn là có rất nhiều bạn nghĩ mình giống Trinity, chỉ cần lên mạng search cái gì đó mình cần, làm theo, và thế là thành tài.

Rất nhiều bạn tiếp nhận kiến thức với tâm thế: Ôi dào cần gì học, lúc nào cần search trên mạng ra đầy. Như việc nấu ăn, thích nấu món gì thì cứ search trên mạng là có. Chẳng những có sẵn công thức, mà còn có cả video người ta hướng dẫn nấu chi tiết luôn, chỉ việc làm theo là ra tấm ra món.

Ừ thì đúng là trên mạng đầy, nhưng bạn muốn trở thành ai: một người nội trợ biết nấu thêm một món ăn mới, hay bạn muốn trở thành vua đầu bếp? À, đừng hiểu lầm, trở thành một người nội trợ biết nấu ăn ngon cũng là một mong muốn tốt đẹp. Nhưng nếu cứ thích món gì xong lên mạng xem video rồi làm theo, thì bạn chỉ nên được ghi nhận là một người nội trợ đảm đang thôi, không hơn, không kém.

Hầu hết học thành tài đều là quá trình chiến thắng bản thân. Để đạt được một sao Michelin, biểu tượng danh giá nhất trong ngành ẩm thực, bạn không thể chỉ nỗ lực trổ tài vài ngày tại một hội thi nấu ăn ngon nào đó là xong. Bạn sẽ cần nỗ lực mỗi ngày, vì bạn không thể biết được thực khách bí ẩn nào sẽ là giám khảo Michelin, người mà có thể trao tặng một ngôi sao danh giá, hoặc có thể cũng lấy đi một ngôi sao mà bạn đã có được. Bạn sẽ cần khổ luyện, cần chiến thắng chính mình, để nấu được các món ăn có phong vị xuất sắc một cách nhất quán.

Học không bao giờ có điểm dừng, không bao giờ là đủ. Thế giới quá rộng lớn, kiến thức rất bao la. Bạn cũng không bao giờ hết tuổi để học. Vì thế, không bao giờ là quá muộn để học, để trở nên tài năng xuất chúng trong lĩnh vực mà bạn giỏi.

Một ngày nào đó mà bạn quyết định ngừng học, thì bạn sẽ đứng yên, và thế giới vẫn tiến lên. Có thể kiến thức của bạn vẫn còn đó, không bị mai một đi nhiều, nhưng chúng sẽ dần trở nên lạc hậu so với tốc độ phát triển của thế giới ngày nay. Con đường phát triển bản thân để liên tục dẫn đầu hiện giờ chỉ có một, đó là: Học – Học nữa – Học mãi, dẫn câu nói truyền cảm hứng của lãnh tụ Lenin.

Đáng buồn là với sự trợ giúp của kiến thức và công nghệ ngày nay, rất nhiều bạn nghĩ mình học đến đây là đủ rồi. Ừ, đủ để làm người nội trợ đảm đang thì được, nhưng để trở thành vua đầu bếp với nhiều sao Michelin thì không bao giờ là đủ. Và mình nhắc lại một lần nữa, trở thành người nội trợ nấu ăn ngon không có gì là xấu, miễn là bạn đừng đòi hỏi người khác phải công nhận mình là vua đầu bếp là được.

Mình không biết nấu ăn, haha, nhưng mình giỏi ở lĩnh vực chuyên môn khác. Trong lĩnh vực của mình, mình không muốn chỉ trở thành người nội trợ nấu ăn ngon, mình muốn trở thành vua đầu bếp đẳng cấp thế giới.

Vì thế, mình sẽ không bao giờ ngừng học.

Leave a place better than you found it

Ngày đầu tiên mình bước chân vào mạng xã hội, đó là một thế giới thật đẹp. Một nơi mà bạn bè, người thân kết nối với nhau, chúc nhau những lời chúc tốt đẹp. Mọi người mừng cho nhau với mỗi tin vui, động viên nhau trước những nỗi buồn. Một thế giới ảo, nhưng tình người thì rất thật.

Trong thế giới đó, mình đã từng viết rất nhiều. Viết về những điều bình dị thường nhật, về những cảm nhận, cảm xúc cá nhân. Hầu hết là những điều tốt đẹp, và một vài bức xúc.

Mình đăng những bài viết đó lên mạng xã hội. Để được chia sẻ, để được lắng nghe, hoặc không để làm gì cả. Vô thưởng vô phạt.

Nhưng rồi mạng xã hội ngày càng trở nên đậm đặc bởi những điều tiêu cực. Quá nhiều những góc nhìn bi quan, những trào lưu phản cảm, những bình luận độc ác.

Mình đã muốn từ bỏ mạng xã hội. Mình nghĩ, ở một môi trường độc hại như này, những điều bình dị, những cảm xúc nhỏ nhoi của mình, chẳng thể giúp được ai. Mình cũng chẳng thể giúp thế giới mạng tốt đẹp hơn khi cố gắng viết và bình luận những lời hay ý đẹp. Mình cũng không thể bảo vệ những người đáng thương trước những dư luận dã man. Mình đã ngừng viết. Mình đã từ bỏ mạng xã hội.

Từ bỏ được một thời gian, tâm hồn mình cũng khá bình yên. Thế giới vẫn thế, nhưng mình không phải đọc những điều chướng tai gai mắt nữa. Mình có nhiều thời gian để tập trung tâm trí vào những việc có ích hơn. Mình đọc nhiều hơn, nhưng là những kiến thức, những điều hay, được viết ra bởi những tâm hồn đẹp.

Trong những điều hay đó, mình đọc được câu “Leave a place better than you found it”. Tạm dịch – Hãy rời khỏi một nơi tốt hơn khi bạn tìm thấy nó. Có nghĩa là, dù bạn ở hay đến bất cứ nơi đâu, hãy gìn giữ và xây dựng nơi đó trở nên tốt đẹp hơn so với trước khi bạn biết đến nó.

Một câu nói mình rất tâm đắc. Để rồi giật mình.

Mình đã từ bỏ thế giới mạng xã hội tốt đẹp, bỏ mặc nó, mặc kệ nó trở nên độc hại hay xấu xa. Mình quyết định không nhìn lại thế giới đó, khuất mắt trông coi, để tìm sự bình yên của bản thân mình. Mình để mặc những bạn bè, những người thân của mình vẫn nhăn mặt mỗi ngày khi đọc phải tin tức nhố nhăng.

Từ bỏ luôn thật dễ. Mặc kệ cũng chẳng khó khăn gì. Nhưng thật khó để làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, nếu như mình chỉ biết từ bỏ và mặc kệ.

Và mình lại viết. Mỗi tuần. Viết về những điều đơn giản. Viết để chia sẻ những điều hay ho thú vị mà mình đã đọc được. Viết để lan tỏa một ít nhỏ nhoi những năng lượng tích cực. Có đôi khi, mình viết chỉ là để những người quan tâm tới mình biết là mình vẫn đang hạnh phúc và khỏe mạnh.

Mình biết những bài viết của mình rất dài, có nhiều đoạn khá là gai góc khó nghe. Cũng phải rất kiên nhẫn và yêu quý mình ở một mức độ nào đó thì bạn mới có thể đọc hết được những bài viết của mình. Vì thế thực lòng mình rất trân trọng tất cả những ai đã đọc, đã bày tỏ cảm xúc cho những bài viết của mình. Một lần nữa, thế giới mạng xã hội là ảo, nhưng cảm xúc luôn rất thật. Cảm ơn các bạn rất nhiều!

Và mình vẫn sẽ tiếp tục viết. Viết với hy vọng rằng, một mai khi mình rời đi, thế giới mạng sẽ có thêm nhiều điều tốt đẹp hơn, từ những cảm nhận của mình, và từ sự lan tỏa bởi những điều tốt đẹp khác.

Chào tuổi mới, với một lời hứa làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. “Leave a place better than you found it”.

Đừng tự đóng khung chính mình

  • “Vấn đề này khó rồi, phải chờ người khác thôi, mình không làm được gì nữa rồi.”
  • “Khả năng của mình chỉ làm nhân viên được thôi, mình không thể làm quản lý được”
  • “Mình chỉ biết làm thôi, mình không có khả năng thuyết trình, vì thế mình không thể đào tạo, dẫn dắt ai được.”
  • “Mục tiêu này khó quá, mình không thể làm được đâu”

Theo bạn, những câu nói trên có điểm chung là gì? Từ góc nhìn của mình, điểm chung của những câu nói trên là một bức tranh có khung viền chật chội. Những bức tranh đang đè nén, kìm hãm không gian của nhân vật trung tâm. Và thật bi hài, những khung viền đó lại được tạo ra bởi chính nhân vật trung tâm.

Bạn có nhìn thấy mình trong chính những bức tranh này không? Mình thì có.

Đã rất nhiều khi, mình tự đóng khung chính mình. Mình nói với bản thân là mình không thể, mình không đủ khả năng, hoặc mình không làm được đâu. Và mỗi khi mình nói như vậy, thật ngạc nhiên, nhưng không có gì bất ngờ: mình không làm được thật. Những chiếc khung tranh ma thuật.

Mình đã từng bế tắc. Đã rất nhiều lần, mình va đập vào viền chiếc khung do chính mình tạo ra. Mình đã mãi như thế, cho đến một ngày, mình chợt nghĩ..

Hồi nhỏ, rất nhiều điều mình không biết, rất nhiều điều mình thật sự không làm được. Biết bò, biết đi, biết nói, biết chạy. Biết làm toán, biết làm văn, biết đạp xe, biết lập trình, biết nói lời yêu thương, v.v… Tất cả những cái mình đã biết đó, hồi bé, thực sự mình không thể qua một đêm là làm ngay được.

Tất cả đều cần phải có sự rèn luyện kiên trì, từng bước, từng bước một. Cần phải học lý thuyết rồi phải thực hành thật nhiều. Cần vấp ngã, rồi lại đứng dậy thật nhiều. Xong đến một lúc, bỗng nhiên mình thành thạo. Và đến khi đó, những thứ không thể kia, bỗng dưng lại thành những việc hiển nhiên quá dễ dàng.

Mình tự hỏi, thế tại sao những thứ không thể làm được bây giờ, những chiếc khung ma thuật kia, sao mình lại thấy khó đến vậy?

Rồi mình chợt nhận ra: ngày bé, dù chẳng biết gì, nhưng đối với mình, không gì là không thể. Những đứa trẻ, với những ước mơ lớn lao, chưa bao giờ biết sợ, chưa bao giờ nản lòng khi vấp ngã.

Vậy hóa ra lớn lên, chỉ vì biết sợ, biết đau, nên mình tự đóng khung mình? Mình tự hạn chế khả năng của mình, để không vấp ngã, để không đau, và cũng để hạn chế sự trưởng thành?

Kể từ khi hiểu ra điều đó, mình tập cách bỏ qua những chiếc khung tranh. Những việc nào đáng làm, dù khó đến mấy, không bao giờ mình nghĩ là không thể. Mặc dù bước ra ngoài những chiếc khung, cũng chông chênh lắm đấy. Sẽ có những vấp ngã, sẽ có những con sông quê, nhưng cũng có rất nhiều sự trưởng thành xứng đáng.

Và thật hay là khi hình thành được thói quen bỏ qua những chiếc khung, thì chúng, những chiếc khung sẽ biến mất. Những việc không thể, dần bỗng nhiên dần trở thành thứ có thể, rồi trở thành thứ chắc chắn có thể.

Mình có thể đến thẳng nơi đồng nghiệp, mở lời giúp đỡ họ, để rồi họ có thời gian giúp lại mình. Mình có thể làm được quản lý. Mình có thể thuyết trình, dẫn dắt và truyền cảm hứng cho anh em. Mình đã đạt được những mục tiêu mà khi mới biết đến nó, mình chẳng nghĩ ra cách nào để có thể đạt được cả. Có những điều giờ đây đối với mình, chúng dễ dàng như đạt điểm 10 môn toán lớp 1 vậy.

Và khi bỏ đi những chiếc khung, sẽ chẳng còn vướng bận gì nữa. Chẳng có sợ hãi, chẳng có bế tắc, cũng chẳng có nỗi đau. Trước mắt, chỉ luôn có những mục tiêu thách thức, luôn là những cơ hội để chiến thắng chính mình. Luôn là chân trời rộng mở.

Mình tin rằng, mỗi đứa trẻ sinh ra đều có những ước mơ lớn. Đừng để sự sợ hãi khi lớn khôn cản trở những ước mơ này của bạn.

Và mình tin rằng bất cứ ai cũng có thể làm được bất cứ điều gì, chỉ cần họ thực sự muốn làm và thực sự nghĩ là họ có thể làm được.

Vì thế, hãy tự tin lên bạn nhé. Đừng tự đóng khung bản thân mình bằng những giới hạn do chính mình đặt ra.

Đời thay đổi khi ta thay đổi

Lúc trước mình nghĩ: mình là một người mẫn cảm với thời tiết. Một năm mình hay ốm vặt vài lần. Hôm nào đi làm về mà thấy ngứa cổ họng thì y như rằng hôm sau ho sốt cả tuần trời. Mình chấp nhận bản thân với hiện trạng mẫn cảm thời tiết này.

Thế rồi, khi dịch bệnh thay đổi thói quen của chúng ta, mình rửa tay thường xuyên hơn, ít nhất là đôi.. chục lần mỗi ngày. Tối thiểu là rửa tay bằng nước máy, còn thường xuyên mình dùng nước rửa tay hoặc xà phòng, theo khuyến cáo khử khuẩn 5k.

Mình cũng để ý hơn tới thói quen chạm tay lên mặt của mình. Và khi để ý, thì số lần mình chống cằm, gạt tay lên mũi, vuốt mũi, gõ phím xong rồi nhón đồ ăn,.. phải lên đến vài chục lần mỗi ngày. Với tần xuất đó, nếu tay mình không sạch sẽ, khả năng mình bị nhiễm khuẩn thông thường cũng cao, chứ nói gì đến covid-19.

Và thật tuyệt vời là khi mình rửa tay sạch, mặc dù thói quen đưa tay lên mặt chưa sửa được nhiều, nhưng tần suất ốm vặt của mình ít đi hẳn. Trộm vía, suốt từ khi dịch bệnh bùng phát đến giờ, mình hết hẳn “mẫn cảm thời tiết”.

Cũng trước đây, mỗi lần ốm là mình đều khật khừ, ho quặn ruột từ 2 tuần đến cả tháng. Lúc ốm, mình nghĩ: do mình hồi bé có lần mình bị ốm nặng, cũng phải đến cả tháng trời, vì thế mà khí quản, phế quản của mình yếu từ hồi đó. Mình lại chấp nhận vấn đề khí quản và phế quản của cơ thể mình là như vậy.

Thế rồi khoảng hơn 1 năm trước, mình bắt đầu rèn luyện sự kiên trì. Mình cố gắng tạo lập thói tập thể dục 30 phút mỗi ngày. Kể từ đó, sức đề kháng của mình tăng lên trông thấy. Hơn 1 năm trở lại đây, cũng có mấy lần mình cảm thấy ngứa cổ. Nhưng ngày hôm sau, thay vì ho sốt cả ngày, sáng dậy, mình chỉ cần khạc ra ít đờm đục ở cổ là lại thấy khỏe mạnh bình thường.

Mình chợt nhận ra, hóa ra có nhiều thứ không phải như mình nghĩ, mà chỉ là do góc nhìn của mình lúc trước đã tự thôi miên chính mình. Tất cả những thứ thể chất yếu đuối trước kia, hóa ra không phải do bẩm sinh hay vì ông trời ngược đãi, mà chẳng qua là do mình tự cam chịu cái hiện trạng đó mà thôi.

Chỉ cần mình có một góc nhìn khác, chỉ cần nghĩ khác đi, mọi thứ bỗng dưng thay đổi hoàn toàn. Đời thay đổi khi ta thay đổi, tên một cuốn sách truyền cảm hứng, không phải là một câu nói đùa.

Trong công việc cũng như trong cuộc sống, có rất nhiều khi bạn mải cắm cúi bước đi, mà không biết con đường phía trước sẽ ra sao. Nếu bạn nhìn thẳng, có thể bạn chỉ thấy một con đường dài hun hút. Cũng có khi bế tắc, bạn chỉ thấy một ngõ cụt tối tăm. Rồi có khi hoang mang, trước mắt bạn có thể lại là một mê cung bối rối lòng người.

Những lúc nhìn thẳng mệt mỏi quá, hãy bước thật chậm thôi, để rồi dừng bước hẳn. Đôi khi, chỉ cần dừng lại và ngước nhìn, bầu trời sẽ cao hơn, bức tranh sẽ lớn hơn, và có thể bạn sẽ có được câu trả lời chính xác hơn cho một vấn đề nào đó.

Lùi một bước trời cao muôn trượng…