Đáng đọc, nhưng khó đọc. Build được viết theo kiểu phi tuyến tính, một dạng sách công thức nấu ăn. Các chương sẽ không liền mạch theo kiểu tự truyện của một ai đó, mà nó được viết theo cách: ai thích ăn món nào thì vào đọc công thức rồi về tự đi mà nấu.
Kiểu viết này không phải do tác giả hay người chấp bút viết dở, mà do tác giả muốn vậy.
Anh ta thường bị rất nhiều người làm phiền bằng cách hỏi những câu hỏi giống nhau. Vì vậy anh ta tổng hợp các câu hỏi và trả lời lại thành một quyển sách. Khi có sách, nếu ai hỏi một câu đã có trong đó thì anh ta dí sách cho đọc, đỡ phải nói nhiều.
Chính vì kiểu viết đó, nên với những ai quen đọc sách self-help, hoặc các sách có mồi câu ở các chương đầu, sẽ thấy rất chối. Kiểu đọc được 2-3 chương mà chưa thấy cái móc câu nó mắc vào mồm => ngứa mồm, khó chịu thực sự.
Ngay cả khi bạn dò mục lục, rồi nhảy vào một chương mà bạn thấy có vẻ hợp, thì đọc nó cũng rất chối. Vì câu trả lời thường rất trần trụi, không ve vuốt, cũng không cố tình tô vẽ ra drama nào đó, thứ thường thấy ở những start-up book nặng mùi PR.
Đúng là nó giống một cuốn sách nấu ăn, nhưng mà mùi gia vị thật kinh khủng, và kỹ thuật nấu thì phải cỡ như master chef.
Thật ra thì mình cũng rất khó chịu khi đọc quyển này, vì nó quá khác biệt so với những quyển khác trong thị trường sách hiện giờ. Nhưng mà phải công nhận là nó hay, và mình cũng học được vài điều hay ho.
Thứ hay nhất mình học được từ quyển này là khi làm một sản phẩm công nghệ, ngay cả khi bạn hiểu và gãi đúng chỗ ngứa của khách hàng, kể cả khi bạn đủ giỏi và làm đủ lâu, sản phẩm khiến bạn tự hào ngày nào, cũng có thể trở thành rác phẩm.
Và nếu bạn chỉ chăm chăm đầu tư vào công nghệ hay trải nghiệm người dùng, những thứ bạn nghĩ là bạn giỏi; trong khi bạn không hiểu được bức tranh toàn cảnh, không hiểu rõ cách đưa đến tay và làm hài lòng người dùng thật như thế nào, thì: dù bạn cố gắng đến vãi cả.. *bíp* ra, sản phẩm của bạn vẫn chỉ là rác phẩm ngay từ đầu.
Cuốn sách này cũng rất giỏi đưa ra hiện trạng, và thể hiện rất thành công những.. thất bại của tác giả. Nên mặc dù đọc một ấn phẩm về chủ đề khởi nghiệp, kỳ vọng là truyền cảm hứng, nhưng thứ nhận được lại rất..bi quan. Có lẽ, tác giả mong muốn đập những chàng trai mơ mộng khởi nghiệp ngay từ đầu, để họ hoặc là cụp đuôi luôn, hoặc là lì lợm dấn thân, không hối hận.
Tinh thần của cuốn sách đúng là một liều thuốc, đắng mà dã tật.
Một ví dụ tiêu biểu về cái đắng này là khi nói về việc ra quyết định dựa trên dữ liệu.
Thông thường, các nhà sáng lập thường soi rất kỹ và theo rất sát số liệu. Một cú tăng người tải ứng dụng, tỷ lệ đánh giá, doanh thu trung bình tháng đột phá, v.v… Tất cả những thứ đó có thể khiến họ phê như con tê tê.
Nhưng tác giả kết luận luôn là: Dữ liệu thì quan trọng đấy, nhưng những quyết định quan trọng lại cần dựa trên.. bản năng. Các con số luôn có thể gây nghiện. Và, đã nghiện là dở rồi.
Nhìn chung cuốn sách này xứng đáng là 1 trong 20 cuốn sách được phép ở lại nhà của mình: những cuốn sách được đọc đi đọc lại nhiều lần. Nó xứng đáng một cách khó chịu: lần nào đọc là cũng chỉ muốn đấm nhau với tác giả; nhưng lần nào cũng bị tác giả đấm lại đau hơn.
Tổng kết
Một cuốn sách đáng đọc, nhưng không dành cho đại chúng. Nó thậm chí còn không dành cho phần đa những nhà sáng lập đã và đang khởi nghiệp.
Vì thế, nếu bạn không làm về sản phẩm công nghệ, hoặc không có ý định khởi nghiệp, hoặc đã lỡ khởi nghiệp rồi, thì tốt nhất là đừng đọc. Phí sách lắm.