Đánh bại sự áy náy khi ngưng đọc sách

Đã rất nhiều lần, mình cảm nhận được sự áy náy trong câu nói: Dạo này em bận quá, nên không đọc được mấy. Em sẽ cố gắng hơn.

Thực ra, bản thân mình cũng đã nhiều lần trải qua cảm giác này. Nhưng không phải với đọc sách, mà là với việc luyện tập thể dục thể thao.

Mình không phải là tuýp người chăm tập luyện. Vì thế, mỗi khi có ai đó hỏi mình dạo này có tập tành gì không, thì trong mình luôn thường trực một cảm giác áy náy. Mình luôn cảm thấy nhột nhạt khi trả lời: Không, dạo này bận lắm, mệt nữa, nên chẳng tập được gì. Sắp tới mình sẽ cố gắng tập cái này cái nọ..

Cảm giác áy náy khi phải trả lời như vậy, theo mình, nó đến từ sự tham lam. Hầu hết mọi người, trong đó có mình, đều có cảm giác đau khổ hay dằn vặt khi bị mất đi một điều gì đó. Không chỉ là vật chất, nhà cửa, xe cộ, mà ngay cả khi mất đi một thói quen tích cực, cũng khiến ta cảm thấy bứt rứt lo âu.

Mình đã loay hoay với cảm giác áy náy như vậy trong một thời gian dài, với cảm giác mất mát nhiều thứ tốt đẹp. Thói quen dậy sớm, thói quen đọc sách, thói quen luyện tập thể thao,… Những thói quen tích cực, cứ có rồi mất. Và luôn là cảm giác áy náy thường trực mỗi khi “được” hỏi: Dạo này có còn làm gì tích cực không? Tội lỗi đến lạ.

Xong, bỗng đến một hôm, những kiến thức mình lượm lặt được đâu đó, loanh quanh trong những cuốn sách mình đã đọc, tự dưng chúng kết nối lại với nhau, giúp mình ngộ ra một điều..

Nếu không thực hành phong cách sống tích cực, mình không thêm được gì, nhưng cũng chẳng mất đi gì cả.

Khi thêm được một thói quen tốt, mình sẽ nhận được thêm nhiều năng lượng sống tốt. Đến khi mình ngưng thói quen tốt đó, thì mình lại trở về mình trước đây. Không thêm, nhưng cũng chẳng mất đi.

Với lại, tuy không có thêm được những năng lượng tích cực, nhưng mình đã có một quãng thời gian tích cực trước đó. Là đã được thêm rất nhiều, chứ có mất mát gì đâu, mà sao phải áy náy tội lỗi?

Khi mình ngộ ra được điều này, bỗng nhiên, mình lại còn đón nhận được nhiều năng lượng tích cực hơn. Mình buông bỏ được một thứ tham lam, buông bỏ cảm giác mất mát khi không rèn luyện. Mình chấp nhận bản thân mình, rằng lúc này lúc kia, có nhiều thứ chi phối, khiến năng lượng tích cực của mình giữ nguyên chứ không mất đi.

Và kể từ đó, trong những ngày bận rộn, mỗi khi mình thiền được 10 phút, hoặc mỗi khi mình đi bộ được 30 phút, là mình lại được đón nhận thêm nhiều năng lượng sống tích cực hơn. Mình trân trọng đón nhận từng phút giây đó.

Đối với đọc sách, mình cũng đón nhận với một cách tương tự như vậy. Khi mình không đọc, mình chẳng mất gì. Còn khi mình bắt đầu đọc, là mình được rất nhiều thứ. Rồi nếu như mình ngưng đọc thì sao? Mình có lấy mất gì của ai đâu, cũng không lấy mất bất cứ điều gì của bản thân cả. Và, mình đã có được rất nhiều kiến thức, rất nhiều giờ vui vẻ khi đọc sách trước đó, rất nhiều năng lượng tích cực từ sách nữa. Vậy tại sao mình lại phải cảm thấy áy náy?

Tổng kết lại, nếu bạn đang cảm thấy áy náy vì chưa dành được thời gian cho việc đọc sách, thì hãy loại bỏ cảm giác đó đi. Chỉ là bạn đã từng nhận được rất nhiều năng lượng tích cực của sách, và giờ đang tạm dừng hoặc nhận được ít hơn thôi.

Hãy đánh bại sự áy náy để đón nhận nhiều năng lượng sống tích cực hơn bạn nhé!

Đọc sách hay nghe sách?

Một người em giấu tên nói với mình là: em bận quá, không có thời gian để tập trung đọc sách, thành ra em thích nghe audio book hơn. Em có thể nghe sách ở bất cứ nơi đâu: lúc đi đường, khi trà đá, lúc nấu cơm, rửa bát, hay cả lúc đi tắm chẳng hạn. Từ lúc nghe sách, em “tiêu thụ” được nhiều sách hơn hẳn. Hay! Tốt em ạ!

Thực ra, việc đọc sách hay nghe sách đối với mình đều tốt cả. Như mình đã từng đề cập trước đây: cứ đọc là tốt rồi, đọc bằng mắt hay bằng tai đều được, miễn là cách đọc đó khiến bạn thấy thoải mái.

Nhưng, mình hơi băn khoăn vì lý do nghe sách của người em kia. Vì thiếu thời gian nên phải tranh thủ nghe sách mọi lúc, mọi nơi? Nghe hợp lý, nhưng rất thiếu thuyết phục.

Như đã đề cập ở post tuần trước, đã có những thời điểm mình rất thiếu thời gian để đọc. Lúc đó, mình cũng đã từng thử nghe audio book với mục đích tương tự như người em kia. Tuy nhiên, sau một thời gian nghe thì mình đã quyết định từ bỏ sách nói, vì hai lý do sau:

Sách nói có thiên kiến của người đọc rất nhiều. Một tác phẩm văn học hay, nếu mình tự đọc, thế giới hiện ra trong tâm trí mình sẽ mơ mộng, hoặc âm u, hay kỳ bí theo một cách ảo diệu nào đó, hơn rất nhiều so với việc hình dung qua lời đọc, lời kể của người khác.

Đấy là còn chưa kể đến chuyện bạn vớ phải một bản audio book có giọng đọc ề à, đều đều ru ngủ, mức độ diễn cảm còn thua con gái nhỏ nhà mình tập đọc, thì thà nghe toàn văn bế mạc quốc hội mình còn thấy hấp dẫn hơn.

Có thể bạn sẽ bảo: sao không lựa bản audio hay mà nghe. Ai chả biết thế, mình cũng mong như vậy mà bạn. Nhưng, đã thiếu thời gian, tìm được cuốn sách hay muốn đọc đã mệt rồi. Sau đó lại còn phải tìm bản audio hay của cuốn sách hay đó để nghe cho sướng nữa, thì thời gian đâu ra.

Vấn đề thứ hai mình gặp phải, là việc có thể người đọc không hiểu hết nội dung của cuốn sách.

Với một vài lĩnh vực mình đã có kinh nghiệm thực tế, mình tìm những cuốn sách chuyên sâu hơn để nâng cao chuyên môn, để vận dụng kiến thức một cách có phương pháp và nhất quán hơn.

Xong khi nghe audio book, gặp một bạn đọc quyển sách như kiểu sinh viên mới ra trường, hoặc có vẻ bạn đó chưa từng nghiên cứu lĩnh vực này bao giờ, thì tự nhiên nghe xong não mình lại bị rối.

Rốt cuộc là mình không học được thêm gì, lại được bổ sung thêm chút hoang mang. Không rõ là mình ngáo, hay bạn đọc cuốn sách bị ngơ trong lĩnh vực đó nữa. Rồi thì mình vẫn phải kiếm cuốn sách đó và tự đọc. Đọc để nhận ra rằng mình không bị ngáo, còn bạn đọc audio book thì mình cũng không dám kết luận gì thêm.

Vì hai lý do trên nên mình đã quyết định là không lựa chọn nghe audio book khi muốn cải thiện tốc độ đọc nữa.

Và, sau một thời gian tập đọc nhanh, mình đã có một cảm nhận rất mới: tốc độ đọc nhanh hơn tốc độ nghe rất nhiều. Bạn chưa tin? Hôm nay, bạn hãy thử dành ra 15 phút để đọc, sau đó dành ra 15 phút để nghe chính cuốn sách mà bạn vừa đọc xem sao. Bạn sẽ thấy sự khác biệt là rất rõ ràng đấy.

Vì thế, nếu bạn đang thiếu thời gian để đọc, thì hãy cân nhắc lựa chọn đọc sách thay vì nghe sách bạn nhé.

Chúc bạn vui!

Tại sao mình cần phải đọc nhanh?

Trong một lần trà dư tửu hậu, người em Sơn có nói rằng: Em chẳng bao giờ đọc nhanh. Đọc nhanh làm giảm giá trị của cuốn sách. Em thích đọc chậm, nhâm nhi, ngâm cứu kỹ càng, các thứ, các thứ.. (Dear Sơn, Chuyện cũng lâu lắm rồi, anh chỉ nhớ mang máng ý tứ là như vậy, nên bịa ra mấy câu trên. Em đừng bắt lỗi nhét chữ vào mồm nhé, vì chắc chắn là anh nhét chữ mà)

Quay lại việc đọc nhanh hay chậm, quan điểm của em hợp lý mà. Anh cũng thích đọc chậm. Hiện giờ, có những lúc, có những cuốn sách, nhất định anh sẽ đọc thật chậm. 

Có những cuốn sách, nếu như mình đọc nhanh, sẽ có cảm giác như tua tốc độ x2 khi xem một bộ phim kinh điển vậy. Tiếng nhân vật sẽ eo éo, động tác thì như robot, tiết tấu thì như vua hề Sác-lô. Xem phim hay đọc sách như vậy thì còn đâu là thưởng thức, còn đâu là nghệ thuật nữa. (Xem Morden Times của vua hề Sác-lô ở tốc độ x2 cũng không hay đâu, buồn nôn lắm, thử mà xem)

Tuy nhiên, có những lúc, có những cuốn sách mình lại cần phải đọc nhanh..

Nhớ cái hồi mới vào nghề lập trình viên, cũng ngót nghét tầm gần hai chục năm trước. Hồi đó, chẳng có sẵn trí tuệ nhân tạo để hỏi hàm này hàm kia code như nào. Thậm chí cũng chẳng có google để mà search, không có stackoverflow để copy paste nữa. Hồi đấy, kiến thức công nghệ chỉ có thể được tiếp cận qua sách giấy, mà quyển nào quyển nấy cũng phải ngót nghét 600-700 trang.

Ngày đó, muốn lập trình được, chỉ có một cách duy nhất là đọc sách, và lập trình thử theo sách. Kiến thức công nghệ thì luôn rất rất nhiều, mà thời gian lĩnh hội thì bao giờ cũng ngắn. Thế nên, mình bắt đầu luyện đọc nhanh. Đọc nhanh để hiểu nhanh, để nhanh làm được việc. Đọc cũng vì công việc, vì cơm áo gạo tiền cả thôi.

Rồi cũng khoảng mười mấy năm về trước, mình có đọc là Amazon tuyên bố đang bán gần 7 triệu sách điện tử. Cùng lúc đó, dự án Google Books cũng tuyên bố là đã số hóa được 15 triệu cuốn sách. Wow! Những con số khủng khiếp so với sức đọc của một con người. Lúc đó, mình đã cảm thấy những gì mình đã đọc được thật là nhỏ bé so với đại dương kiến thức của thế giới này. Mình tìm cách tăng tốc độ đọc lên. Đọc để được học, và học được nhiều hơn.

Lại có những giai đoạn, mình thực sự không có thời gian để đọc. Có những ngày, sáng đi làm tại công ty để duy trì thu nhập, trang trải cuộc sống gia đình; tối về cày freelance để thêm ít tiền bỉm sữa cho con; đêm đang mơ màng ngủ thì lại đến lúc phải dậy thay bỉm pha sữa. Những ngày đó, thời gian trống, thời gian yên tĩnh để được đọc một cuốn sách bỗng trở thành thứ xa xỉ. Những lúc đó, thèm đọc thực sự.

Thế là mình lại điều chỉnh cách đọc một lần nữa. Đọc để thích nghi.

Cho đến bây giờ, cuộc sống của mình cũng có nhiều sự tự chủ hơn. Mình đã biết cách điều chỉnh nhịp sống, cũng đã chủ động dành được nhiều thời gian để đọc hơn. Nhưng đọc nhanh đã thành một thói quen khó bỏ, mà mình cũng chẳng muốn bỏ.

Tại sao phải đọc nhanh? Thiết nghĩ, chúng ta không nên sa đà vào tranh luận vấn đề này làm gì. Dù bạn đang đọc ở bất cứ tốc độ nào, hãy cứ tiếp tục giữ tốc độ của bạn. Tốc độ đọc chưa bao giờ là mục đích cuối cùng của việc đọc. Đừng vì ai đó nói rằng họ đọc nhanh hay đọc nhiều mà trở nên sốt ruột. Đừng để việc đọc khiến bạn thêm sân si.

Không có cách đọc sách đúng hay sai, điều quan trọng là bạn cảm thấy thoải mái và hứng thú với việc đọc.

Oprah Winfrey

Bí kíp đánh bại cơn buồn ngủ khi đọc sách

Có nhiều bạn nói với mình là: Em không có khả năng đọc sách. Cứ cầm quyển sách 5 phút là em thấy buồn ngủ. Vì thế em không thể nào đọc hết quyển sách được.

Thật ra, hồi mới đọc sách mình cũng hay bị như vậy. Cứ cầm tới quyển sách là ngáp. Đọc được 1-2 trang là gà gật. Đến trang thứ 5 thì sách rơi vào mặt. Thành ra đọc mãi không xong một quyển.

Thế rồi, sau một thời gian tìm tòi, thử nghiệm và khám phá, mình đã tìm ra được bí kíp để đánh bại cơn buồn ngủ khi đọc sách. Hôm nay mình chia sẻ lại cho bạn bí kíp này nhé.

Đầu tiên là mình cần phải… tiếp tục đọc sách đã. Nếu không tiếp tục đọc sách thì sẽ chẳng có cơn buồn ngủ nào để phải đánh bại cả. Không có trận đấu thì mọi bí kíp đều trở nên vô dụng.

Tiếp theo là mình sẽ điều chỉnh thời gian đọc. Thay vì đọc ở bất cứ nơi đâu, và có khả năng cao là ngủ há mồm ngoài đường hoặc trong quán cafe, thì mình chuyển sang đọc buổi tối. Cứ khoảng 10 rưỡi tối, sau khi đánh răng rửa mặt sạch sẽ, mình ngả lưng lên giường, và bắt đầu đọc sách.

Đúng như dự đoán, khoảng 5 phút sau, mình đọc được 10 trang sách, rồi đi thẳng vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng và êm ái.

Thật tuyệt vời! Lúc trước ngồi máy tính hay nằm xem điện thoại thì thậm chí 1 – 2h sáng mình vẫn trằn trọc mãi không ngủ được. Thế mà bây giờ, chỉ sau 5 phút, chỉ 10h35 thôi, là mình đã không thể cưỡng lại được giấc ngủ rồi.

Và thế là sau 30 ngày kiên trì liên tục, mình đã đọc xong được 1 quyển sách 300 trang, và có 30 giấc ngủ ngon. Mình tự tin vào khả năng đọc của mình hơn, và sức khoẻ tốt hơn trông thấy, vì được ngủ điều độ hơn.

Mình đã tự tin rằng với phương pháp này, một năm tối thiểu mình cũng phải đọc được 12 quyển sách, và có 365 giấc ngủ ngon. Nhưng thực tế là năm đầu tiên áp dụng bí kíp này, mình đã đọc được 26 quyển sách. Trên cả mong đợi!

Đấy, bí kíp đánh bại cơn buồn ngủ khi đọc sách của mình đơn giản chỉ gồm 4 bước thôi:

  1. Kiên trì tập thói quen đọc 5 phút mỗi ngày.
  2. Điều chỉnh thời gian đọc, chỉ đọc sách trước khi đi ngủ.
  3. Đừng cố chống lại cơn buồn ngủ. Buồn thì cứ ngủ thôi.
  4. Duy trì liên tục thói quen đọc sách mỗi ngày trước khi đi ngủ.

Nếu bạn đang gặp vấn đề buồn ngủ khi đọc sách như mình trước đây, hãy thử bí kíp này xem sao nhé. Chúc bạn thành công!