A new road

Tháng đầu tiên làm freelancer.

Đọc hàng nghìn mô tả công việc. Gửi CV cho 6 công ty. Bid 8 dự án. Nhận được 1 dự án nhỏ và sắp hoàn thành. Xong được 1 pet project. Không quá tệ cho một sự khởi đầu.

Đánh đổi lớn nhất khi làm freelancer có lẽ là thu nhập. Thu nhập giảm nhanh như sập Bitcoin. Haha. Nhưng những thứ nhận lại được thì rất nhiều.

Tìm lại được niềm vui trong công việc. Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác phấn khích khi lập trình được một cái gì đó. Web app nhỏ thôi, nhưng chỉn chu, tới nơi tới chốn. Thực sự cảm nhận được thứ mình làm ra giúp cho cuộc sống của ai đó trở nên tốt đẹp hơn.

Work life balance. Sáng chiều đưa đón con đi học. Cảm thấy sự hạnh phúc của các con khi được bố quan tâm nhiều hơn. Có thêm rất rất rất nhiều valuable time bên gia đình.

Hiệu suất cao. Chỉ làm khoảng 6 tiếng / ngày, nhưng khối lượng công việc xử lý được phải bằng 12 tiếng trước đây. Đúng là, với sự hỗ trợ của công nghệ và biết áp dụng Agile vào mọi thứ, thì việc cải tiến liên tục là không giới hạn.

Quan tâm đến bản thân và sức khỏe nhiều hơn. Ngồi làm mỏi mỏi chút là lăn ra nằm. Thiền nhiều hơn. Ngủ đúng giờ. Tuần đi bộ được 3 – 4 lần, thứ mà ngày trước dù cố lắm cũng không duy trì được.

Học được hàng tấn kiến thức, đặc biệt là cách áp dụng AI vào công việc hàng ngày để đạt được hiệu suất cao.

Với những thứ nhận được, cảm thấy chi phí thu nhập bỏ ra để đánh đổi cũng rất xứng đáng. Dần dần tăng thêm được thu nhập thì tuyệt cà là vời.

À, one more thing, còn được thêm một thứ nữa: tăng thêm 1,5kg. Chả biết nói gì. Chẹp.

Con đi làm đây

Hè năm nay Dollar có thêm một trải nghiệm khác với những trại hè trước: Thực tập làm Barista tại Highlands Coffee.

Ban đầu, bố khá lo là con sẽ chán. Nhưng sau ngày đào tạo đầu tiên, thấy con hứng khởi khoe welcome kit, khoe biển tên, mũ, tạp dề, bố cũng vui lây.

Ngày đầu tiên chính thức thực tập, như thường ngày đi học, con ăn mặc chỉnh tề, chỉ khác là không phải đồng phục học sinh, mà là đồng phục Highlands. Trước khi đưa con đi, con chào mẹ và em: Dollar đi làm đây, bye. Thực sự là đã rất xúc động.

Vẫn luôn tâm niệm rằng, đến năm các con 18 tuổi, nếu các con có mong muốn, nhất định mình sẽ đồng ý cho con ở riêng. Vì thế chẳng kỳ vọng được nghe con chào mỗi sáng đi làm. Hôm đó lại được nghe con chào từ rất sớm, mặc dù chỉ là thử nghiệm đi làm thôi, nhưng câu chào của con rất tự nhiên. Cảm xúc thật là đặc biệt.

Thực tập Barista ở Highlands Coffee không vất vả như làm nhân viên phục vụ tại các quán cafe truyền thống, nhưng cũng mệt phết đấy. Con lại làm đúng vào mấy ngày oi nóng, quán cũng khá đông. Mỗi sáng đưa con đến nơi, cũng đã thấy kín xe rồi. Chiều đón con về, ngày nào con cũng kể chuyện shipper đứng chờ vòng quanh.

Mặc dù đi làm về rất mệt, nhưng con không kêu ca gì. Lúc nào cũng luôn miệng kể về những chuyện vui ở quán, những trải nghiệm mới mẻ, rồi sự giúp đỡ nhiệt tình của cô quản lý và các anh chị “đồng nghiệp”, cả những bữa trưa ngon lành nữa.

Có những ngày tan làm, tối con vẫn phải đi học thêm. Học xong về ngủ thẳng cẳng, sáng ra gọi mãi mới dậy được, có vẻ như con còn ngủ gật trong toilet nữa. Nhưng một lúc sau là lại đồng phục gọn gàng để sẵn sàng đi làm tiếp.

Nhận xét của con sau tuần thực tập làm Barista: Con không hợp với nghề này. Khách hàng khó tính quá. Gọi ít ngọt, ít đá, rồi sau lại than phiền là sao đắng thế, ít đá thế, blah blah.. Không sao con ạ. Con còn quá trẻ để hiểu và đáp ứng được sự tinh tế trong khẩu vị của những khách hàng khó tính. Vẫn còn nhiều thời gian mà con.

Kết thúc tuần thực tập Barista tại Highlands Coffee, hai bố con được cô quản lý mời hai ly đồ uống, nhưng sẽ do chính tay Dollar pha. Con pha cho con một ly trà sen vàng, còn bố là ly Phin sữa đá. Không biết có phải vì được extra nguyên liệu, hay là vì con pha quá công thức, mà bố cảm nhận ly cà phê đậm đà hơn hẳn. Cũng có thể vị đậm đà đó đến từ cảm nhận hạnh phúc của một người cha khi thấy con mình dần lớn khôn.

Mừng vì con đã có một trải nghiệm tốt. Vui vì mặc dù mệt, mặc dù không thích, nhưng con vẫn cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình.

Một trải nghiệm, một kỷ niệm tuyệt vời!

Lời nói dối vĩ đại

Một ngày đẹp trời vào những năm 1854, Thomas Edison 7 tuổi đi học về, trên tay cầm lá thư của thầy giáo chủ nhiệm. Cậu háo hức đưa cho mẹ, bà Nancy Elliott.

“Mẹ ơi, thầy bảo con đưa mẹ cái này!”

Bà Nancy mở ra đọc. Bỗng nước mắt bà giàn giụa khiến cậu bé Thomas đứng ngẩn người kinh ngạc.

“Thầy viết gì thế mẹ?”

Ngập ngừng một lát, bà Nancy đọc to lá thư.

“Con trai của ông bà là một thiên tài! Vì ngôi trường này quá nhỏ, các giáo viên của chúng tôi không có đủ năng lực để dạy dỗ cậu bé. Bởi vậy, xin ông bà hãy tự kèm cặp con trai mình”.

Nhiều năm sau đó, Edison trở thành một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20, nhờ những sáng chế thiên tài cống hiến cho nhân loại.

Trong một lần xem lại các kỷ vật của gia đình, Edison vô tình nhìn thấy một tờ giấy gập nhỏ được cất trong ngăn kéo bàn. Ông tò mò mở ra đọc, thì nhận ra bức thư của thầy giáo năm nào. Trên đó viết:

“Con trai ông bà là đứa trẻ đần độn. Chúng tôi không thể chấp nhận cho con bà tiếp tục đến trường được nữa”.

Edison đã khóc hàng giờ sau khi đọc lá thư ấy. Về sau, ông đã viết trong nhật ký của mình: “Thomas Alva Edison là đứa trẻ đần độn. Nhờ có một người mẹ anh hùng, cậu đã trở thành thiên tài của thế kỷ”.


Nhân hóng mạng xã hội, thấy bức ảnh một người mẹ an ủi con gái khi thi toán không tốt, lại nhớ câu chuyện này. Thực sự khâm phục và cảm động trước tấm lòng của những bậc cha mẹ như thế.

Nếu ngày đó không có mẹ, thế giới có thể sẽ vẫn có bóng điện thôi, nhưng nhà phát minh ra bóng điện có lẽ sẽ không phải là Edison. Nếu không có mẹ, Edison sẽ chỉ mãi là một đứa trẻ đần độn như ông đã viết trong nhật ký.

Và nếu không có người mẹ động viên con trong kỳ thi mấy ngày trước, thì biết đâu tương lai Việt Nam lại thiếu đi một họa sĩ hay một nhà thiết kế giỏi thì sao.

Cảm động bao nhiêu, thì lại càng lo lắng về chuyện thi cử bấy nhiêu. Với đề thi tuyển sinh toán lớp 10 của TP Hồ Chí Minh, thấy có thầy giáo nhận xét: Để giải quyết được đề toán này trọn vẹn, thì học sinh cần phải giỏi.. văn nữa. (?!)

Lần đầu thấm thía được câu nói: Đề như này thì đến bố mày cũng chịu. Đúng ạ, đề văn toán song toàn như này thì bố cháu cũng không làm được thật các thầy ạ!

Năm tới bạn lớn nhà mình đi thi rồi, cảm thấy hoang mang dần. Không biết là để thi toán tốt, ngoài văn ra thì có phải rèn con ôn thêm cả sử địa nữa không đây..

Hạnh phúc là một lựa chọn

Happiness, love, and passion… aren’t things you find – they’re choices you make. – Naval Ravikant –

(Hạnh phúc, tình yêu và đam mê.. đó không phải là những thứ bạn tìm thấy, chúng là những lựa chọn của bạn)

Hạnh phúc không phải là một món quà mà ai đó trao tặng cho bạn. Hạnh phúc cũng chẳng phải là những thứ đâu đó ở xa xôi để kiếm tìm. Hạnh phúc luôn sẵn có trong cảm xúc của con người, chỉ là chúng ta có lựa chọn hạnh phúc hay không thôi.

1. Những khi lướt net, hoặc khi ngồi cafe cùng đồng nghiệp, bạn nghe kể về anh nọ chị kia, họ thành đạt, sống sung sướng giàu sang. Chắc là họ hạnh phúc lắm. Bạn cảm thấy thèm được như họ. Bạn chạnh lòng khi nhìn bản thân mình hiện tại. Với bạn, hạnh phúc mà họ đang có, thật quá xa vời. Bạn cảm thấy không hạnh phúc.

Nhưng bạn quên mất rằng, bạn đang có một gia đình, những người thân của bạn đều đang khỏe mạnh. Bản thân bạn khỏe mạnh. Bữa cơm nào gia đình bạn cùng đầy ắp niềm vui. Những thứ đó, có khi lại là niềm mơ ước về một hạnh phúc của biết bao nhiêu người khác. Chỉ là bạn chưa nhận ra, bạn chưa lựa chọn hạnh phúc của bạn thôi.

2. Một sáng cuối tuần đẹp trời, bạn ra đường đi dạo. Trời trong, gió mát, không khí an lành. Bạn cảm thấy thật hạnh phúc khi được hòa mình vào tiết trời như vậy.

Bỗng nhiên từ đâu phi ra một thanh niên ngổ ngáo, vượt đèn đỏ và tạt đầu xe bạn. Bạn giận điên lên, chửi bới xối xả. Bạn tức mình vì thằng trẻ trâu làm hỏng buổi sáng đẹp trời của bạn.

Nhưng, trời vẫn đẹp mà bạn. Thằng trẻ trâu thì lại sẽ tạt đầu một ai đó khác thôi. Chỉ là, bạn sẽ lựa chọn tiếp tục hạnh phúc với tiết trời của bạn, hay là bạn sẽ mang cơn giận dữ theo bạn cả ngày.

3. Khi thành cha hoặc mẹ, bạn thường sẽ yêu thương con mình hết mực. Bạn luôn mong muốn đem lại cho con những điều tốt đẹp nhất. Bạn kỳ vọng con có một tương lai mà bạn chưa từng có được.

Và vì thế, một hôm nào đó đi học về, con nhận điểm chưa tốt, bạn sẽ thất vọng vô cùng. Bạn cảm thấy bao vất vả ngược xuôi để dành những điều tốt đẹp cho con đều trở thành công cốc công cò. Rồi bạn trút bao nhiêu bực tức của cả thế giới, vào kỳ vọng của chính mình.

Nếu như, thay vào đó, bạn lựa chọn một bữa tối yên bình, nơi bạn kể về những vất vả hôm nay, còn con của bạn kể về những niềm vui ở trường, cả nhà cùng vui vẻ đầm ấm bên nhau sau một ngày dài mệt nhọc. Đó là lựa chọn hạnh phúc của bạn.

Bạn thấy đấy, hạnh phúc, là những điều xung quanh bạn. Chúng đã luôn ở bên, chỉ chờ bạn nhận ra, và lựa chọn. Nhưng nhiều khi, bạn lại chỉ nhìn xa xăm…

Ngày hôm nay, nếu bạn vẫn chưa cảm thấy hạnh phúc, hãy thử nhìn lại những gì mình đã có và đang có. Hãy thử nhìn ngắm những người thân yêu xung quanh mình. Thử một lần hiện diện trong đời sống của chính bạn. Rồi những hạnh phúc của bạn sẽ dần hiện ra. Và, bạn chỉ cần lựa chọn hạnh phúc thôi là đủ.

Be happy every day!

Tái ông thất mã

Ngày xưa, ở bên Trung Hoa có một Tái Ông. Tái Ông không phải là tên riêng, mà có nghĩa là một người đàn ông sinh sống ở vùng biên giới (quan tái = biên ải, biên giới, Tái ông = ông già ở biên giới). Thế nên, không ai biết được tên thật của Tái Ông là Tái hay là Ông. Nhưng dù tên là gì, thì Tái Ông cũng rất giỏi việc nuôi ngựa. 

Một ngày nọ, Tái Ông bị xổng mất một con ngựa. Nó vượt rào, chạy sang bên kia biên giới, mất hút. Hàng xóm láng giềng nghe tin thì đến nhà hỏi thăm an ủi. Nhưng đến nơi, Tái Ông lại cười mà rằng: “Tôi tuy mất ngựa, nhưng đó có thể lại là điều tốt.

Bẵng đi khoảng một tháng sau, con ngựa mất tích đột nhiên trở về cùng một con tuấn mã si tình. Thấy thế, hàng xóm đến chúc mừng Tái Ông có thêm ngựa tốt. Ấy thế nhưng Tái Ông lại chẳng vui, ông cau mày nói: “Tôi được ngựa quý, sợ rằng đó chẳng phải là điềm lành.

Con trai ông rất thích con ngựa quý, thường hay cưỡi nó mỗi ngày. Một hôm xấu trời, bỗng nhiên anh ta ngã ngựa, bị gãy chân, trở thành tàn tật. Hàng xóm lại đến khuyên nhủ ông, rằng đừng quá nghĩ ngợi mà đau lòng. Tái Ông điềm nhiên: “Con trai tôi tuy gãy chân, nhưng đó chưa hẳn đã là điều không may.” Khi đó, hàng xóm chán ông lắm rồi. Họ nghĩ rằng ông lão này dở hơi thực sự. 

Một năm sau, nước láng giềng đưa quân sang xâm lược. Tất cả thanh niên trai tráng đều phải tòng quân, và hầu hết đều bị tử trận. Con trai ông vì tàn tật nên được ở nhà và thoát chết.

Lúc này, hàng xóm chán chẳng buồn qua nhà Tái Ông nữa…

————————

Ngày bé đọc điển tích này, mình cũng nghĩ như những người hàng xóm nhà Tái Ông: Ông lão dở người. Lúc họa thì bảo phúc, lúc phúc thì bảo họa, chả hiểu kiểu gì.

Lớn lên, hiểu chuyện, hiểu đời hơn, thì khi đó mình mới hiểu được những điều thâm thúy, vi diệu trong lời nói của Tái Ông. Được chưa hẳn là Phúc, Mất chưa hẳn là Họa. Cuộc sống vô thường, không nên vì Được Mất mà quá Sân Si.

Noel về, bé ngoan thì sẽ được quà. Nhưng các bé không có quà cũng chưa chắc là đã hư. Được quà thì Tốt, nhưng không được thì cũng chẳng phải là Xấu.

Họa Phúc xoay vần, khó lòng mà biết được…

Candle Problem

Vào những năm đầu thế kỷ 20, Karl Duncker, một nhà tâm lý học, đã có một nghiên cứu như sau:

Đề bài: Cho một cây nến, một hộp đinh và một hộp diêm. Hãy tìm cách gắn cây nến lên tường, sao cho khi đốt cây nến thì sáp nến không bị chảy xuống bàn phía dưới.

Các tình nguyện viên tham gia nghiên cứu đã thử dùng đinh gắn cây nến lên tường, hoặc hơ nóng cây nến rồi dính vào tường, nhưng kết quả đều thất bại. Phải mất một lúc thì các nhóm mới tìm ra được cách đúng: Đổ hết đinh ra khỏi hộp, gắn hộp lên tường, gắn cây nến vào hộp, và đốt nến.

Hầu hết các tình nguyện viên đều nghĩ chiếc hộp chỉ là để đựng đinh, không phải là một phần của giải pháp. Cho đến khi khoảnh khắc “à ha” xuất hiện.

Điều thú vị của thí nghiệm này là ở chỗ: đề bài được giao cho hai nhóm ngẫu nhiên. Nhóm 1 được treo thưởng: tìm ra giải pháp thì có thưởng, càng tìm ra sớm thì phần thưởng càng to. Nhóm thứ 2 thì không được thưởng gì. 

Và bạn cũng đoán được kết quả đúng không? Nhóm 1, nhóm được treo thưởng, tìm ra đáp án… chậm hơn nhóm 2, nhóm không được treo thưởng. Bất ngờ chưa bà già? Phần thưởng lớn vô tình lại gây áp lực lớn cho nhóm 1, khiến cho suy nghĩ và phán đoán của nhóm thiếu đi sự tỉnh táo và sáng tạo cần thiết.

Duncker tiếp tục thí nghiệm của mình với một phiên bản rõ ràng hơn một chút: lần này, những chiếc đinh được để ngoài chiếc hộp. Đề bài mới này cũng được giao cho hai nhóm khác, nhóm 3 được treo thưởng và nhóm 4 không được thưởng. 

Lần này, cả hai nhóm đều sớm nhận ra chiếc hộp là một phần của giải pháp. Kết quả thì không có bất ngờ gì: nhóm 3 làm nhanh hơn nhóm 4, vì khi không được treo thưởng, nhanh hơn cũng chẳng để làm gì, nên nhóm 4 không việc gì phải vội.

Từ những thí nghiệm này, Duncker rút ra kết luận:

  • Cách khuyến khích bằng tiền có hiệu quả với các công việc làm theo thói quen và quy tắc, các công việc đã rõ yêu cầu và không cần sáng tạo nhiều.
  • Đối với các công việc cần sự sáng tạo hoặc cần các kỹ năng nhận thức tư duy khác, khuyến khích bằng tiền không hiệu quả, thậm chí có thể phản tác dụng.

Thú vị thật!