Nhịp điệu

Khi cuộc sống hối hả, hiếm khi ta để ý tới những nhịp điệu xung quanh mình. Mọi thứ dường như đều có những chuyển động giống nhau: không quy luật và mất trật tự một cách hỗn loạn.

Lúc tĩnh tại, nếu lắng nghe đủ lâu, bạn sẽ nhận ra được nhiều nhịp điệu cuộc sống. Một ngày, một tuần, một bài hát, hơi thở, nhịp tim của bạn,… tất cả đều có những nhịp điệu, tiết tấu riêng.

Nhịp điệu có thể nhanh, có thể chậm. Dòng đời nhiều khi rất vội vã, nhưng cũng có lúc êm trôi. Tuy nhiên, mỗi thời điểm, mọi thứ đều có riêng cho mình một tiết tấu. Hỗn loạn vốn không phải là sự hài hòa của tự nhiên.

Ngày còn trẻ, lúc tim loạn nhịp, rất có thể là bạn đã tìm thấy tình yêu của đời mình. Khi tuổi tác kéo về, loạn nhịp tim có thể dẫn tới nguy cơ đột quỵ khá cao. Nhưng dù trẻ hay già, hầu hết thời gian trong cuộc đời, trái tim luôn đúng nhịp.

Một bản nhạc hay thường có nhiều phân đoạn, có lúc trầm, rồi cũng có lúc thăng. Nếu chơi những nốt đúng theo bản nhạc, một tuyệt phẩm sẽ được ra đời. Nhưng chỉ một hai nốt lạc nhịp thôi, cảm xúc có thể bị phá hỏng.

Những ngày làm việc ở nhà, mình vẫn dậy sớm đọc sách, uống cà phê, tập thể dục. Mình vẫn ngồi vào bàn làm việc đúng giờ, ngồi ngay ngắn, không ngả nghiêng. Làm việc được tiếng rưỡi – hai tiếng, mình lại đứng dậy giải lao, vận động nhẹ khoảng 10 phút. Mình ăn đúng bữa và mình ngủ đúng giờ.

Mình muốn giữ tiết tấu của bản nhạc đời mình. Dù thăng hay trầm, nó cũng nên là một bản nhạc hay.

Hôm nay, bản nhạc của bạn đang ở cung bậc nào rồi? Liệu nó đang mạnh mẽ sáng tươi, hay là đang ở những nốt trầm sâu lắng?

Nhưng dù ở cung bậc nào, hãy luôn chơi thật hay, luôn cố gắng hết mình tạo nên một tuyệt phẩm để đời bạn nhé!

Lòng biết ơn

Hà Nội những ngày này, dù muốn hay không, dường như ai cũng có nhiều thời gian hơn. Thay vì tất tả ngược xuôi, mọi người có nhiều thời gian hơn để thư thái, để tận hưởng hương vị của những buổi sáng yên lành.

Hòa chung không khí đó, những ngày này, mỗi sáng, thay vì phải lên đồ đi làm, mình dành 30 phút để tĩnh tại, để suy ngẫm nhiều hơn về cuộc sống.

Mỗi ngày mình suy nghĩ về một chủ đề. Nghĩ thôi, không vì cái gì, và cũng không để làm gì cả. Ngày hôm nay, mình chọn nghĩ về lòng biết ơn.

Mình biết ơn những người vẫn phải lặn lội sớm tối, để cho mình và xã hội có được những sức khỏe bình an. Có thể mấy ngày gần đây bạn bực bội vì không được ra đường tự do như trước. Nhưng có những bác sỹ, những chiến sỹ, đã mấy tháng rồi, họ chưa từng có một ngày bình yên. Mình biết ơn họ.

Mình biết ơn tất cả những bạn đang phải trực vận hành viễn thông, điện, nước, mạng, tài chính, v.v.. Bất kể ngày đêm, họ thay phiên nhau đảm bảo cho các hệ thống luônvđược thông suốt. Nhờ có họ mà những người như mình mới có thể yên tâm ngồi nhà làm việc trong những ngày này.

Mình biết ơn khách hàng của mình. Dù dịch bệnh, dù giãn cách, dù kinh doanh khó khăn, nhưng họ vẫn cố gắng kiên trì, không từ bỏ. Chứng kiến sự cố gắng của họ, mình biết là mình còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa.

Mình biết ơn công ty, trong thời gian giãn cách, vẫn luôn tạo điều kiện tốt nhất để cho mình và những đồng nghiệp khác có thể làm việc ở nhà. Thời gian này, dù tình hình kinh doanh có thể gặp ít nhiều ảnh hưởng, nhưng công ty chưa để anh em thiệt thòi một ngày nào. Mình biết ơn vì điều đó.

Mình biết ơn đồng đội, những người đã luôn đồng lòng sát cánh với mình, cả khi xã hội bình yên cũng như khi sóng gió. Mình cảm ơn họ vì luôn sẵn lòng giúp đỡ mình và giúp đỡ những đồng đội khác. Và mình cảm ơn họ khi cũng luôn sẵn lòng đón nhận những hỗ trợ từ mình.

Sau cùng, mình biết ơn rất nhiều vì gia đình, người thân, bạn bè, và những người mình quen biết. Cảm ơn họ vì đã luôn khỏe mạnh. Sự khỏe mạnh và bình yên của họ khiến mình yên tâm và vững tin hơn rất nhiều. Mình vững tin rằng đại dịch này cũng sẽ qua. Và cùng nhau, chúng ta chiến thắng.

Ngày hôm nay, mình chỉ nghĩ thế thôi.

“Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương”

Thời gian

Có thể bạn thường nghe thấy câu: Không có sự công bằng tuyệt đối. Nhưng theo quan điểm của mình, thời gian chính là thứ tuyệt đối công bằng.

Thời gian nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Ta không thể bắt thời gian trôi nhanh lên hay chậm đi được. Không ai có thể thao túng được thời gian của người khác. Thời gian cũng không chờ một ai.

Thời gian cơ bản chỉ có ngần đó. Một ngày có 24 giờ, một năm có 365 ngày. Không ai có nhiều hơn, và cũng không ai có ít hơn. Người giàu cũng thế và người nghèo cũng vậy. Chúng ta cùng nhau chia sẻ những lượng thời gian công bằng như nhau, không hơn, không kém.

Thời gian là thứ chúng ta cùng chia sẻ, nhưng nó cũng là thứ của riêng mỗi người. 1 giờ của bạn là 1 giờ của bạn. Khi bạn trưởng thành, bạn có toàn quyền sống 1 giờ của bạn theo cách của riêng mình.

Trong những ngày tháng dịch bệnh bao trùm như hiện tại, thời gian có lẽ là thứ mà chúng ta muốn lãng quên đi nhiều nhất. Mất việc, hạn chế đi lại, hạn chế vui chơi giải trí, có thể sẽ tạo cảm giác chúng ta có quá nhiều thời gian dư thừa.

Khi có thừa thời gian, thường chúng ta sẽ tìm cách.. giết nó. Chúng ta giết thời gian bằng cách lướt mạng xã hội, xem streams, chơi game, nhậu nhẹt, than vãn, … và hy vọng dịch bệnh sẽ sớm trôi qua.

Nhưng bạn à, thời gian đã qua đi sẽ không bao giờ lấy lại được. Dịch bệnh có thể sẽ qua đi và quay lại, còn tuổi xuân của bạn sẽ qua, và không bao giờ trở về nữa.

Nếu bạn tìm cách giết thời gian, khi dịch bệnh cùng với tuổi xuân dắt nhau đi, thì bạn sẽ còn lại gì? Nếp nhăn và bất mãn, có phải đó là những điều bạn muốn trong tương lai không?

Thật cười và thật buồn là chúng ta luôn đòi hỏi sự công bằng, nhưng chúng ta lại vô tâm hủy hoại sự công bằng tuyệt đối duy nhất mà chúng ta có được trong cuộc sống này.

5 năm sau, liệu bạn có đổ lỗi vì dịch bệnh đã tạo ra sự thất học khiến cho bạn thiếu đi một kiến thức nào đó? Và vì thiếu kiến thức nên bạn mất đi một cơ hội quý giá để vươn lên trong con đường sự nghiệp của mình?

Thất học, có thực sự là do dịch bệnh, hay có thể là do sự thiếu vắng ý chí trong tinh thần?

Cùng một khoảng thời gian, đối thủ đi nhanh hơn bạn, đồng nghiệp tiến xa hơn bạn, thì không có sự bất công nào ở đây cả. Có chăng chỉ là sự sai khác về mục tiêu và nỗ lực để đạt được mục tiêu đó.

Có thể bạn sẽ nói là xuất phát điểm mọi người khác nhau, người khác họ có nhiều điều kiện tốt hơn bạn. Có thể như vậy. 

Nhưng có công bằng không khi bạn yêu cầu người khác dừng lại để chờ bạn đuổi kịp? Và nếu người khác muốn bạn dừng lại để họ đuổi theo kịp, thì bạn có vui vẻ mà sẵn lòng đồng ý?

———-

Thời gian là thứ duy nhất giúp chúng ta bình đẳng với nhau, dù thành công hay thất bại. Vì thế, hãy tự gìn giữ sự công bằng mà bạn hằng ao ước, hãy trân quý và sử dụng hiệu quả từng phút giây trong đời bạn nhé.

Sống như người thành công

Khi nghe về thời gian biểu mỗi sáng của mình, một người em đã nhận xét: Anh sống như mấy người thành công, mỗi tội anh chưa là người thành công thôi. Haha. Cũng có lý, mà cũng chưa hợp lý đâu em.

Người thành công thường hiếm khi chia sẻ hoặc khuyên chúng ta nên sống theo cách của họ. Chủ yếu chúng ta biết đến lối sống của người thành công thông qua báo đài, hoặc ai đó trên mạng nhìn thấy và kể lại.

Những thông tin này thường được xác nhận theo cách: im lặng là đồng ý, vì hầu như không có người thành công nào xác nhận đó có đúng là phong cách sống của họ hay không.

Nói một cách khác, hầu hết những lối sống của người thành công mà chúng ta biết đến đều do những người chưa thành công kể lại. Vì thế, những phong cách sống thành công mà ta biết, chưa chắc đã phải là cách sống của những người thành công.

Ví dụ trên mạng nói là mấy tỷ phú hay có thói quen rửa bát, thì ta sẽ nghĩ: à, phải rửa bát thì mới thành công được. Nhưng có khi rửa bát chỉ là một niềm vui, hoặc một việc cần làm, chẳng liên quan gì tới thành công cả. Cơ mà vì họ là người thành công rồi, và họ hay làm như vậy, nên ta hy vọng ta cứ làm như thế là sẽ thành công. Thế là ngày nào ta cũng rửa bát, rồi mãi chẳng thấy thành công đâu.

Cũng có nhiều thói quen được quan niệm theo kiểu, khi nào phải thành công thì mới làm được. Xung quanh chúng ta, không khó để nghe thấy những câu kiểu như: Khi nào thành công thì tôi sẽ… Khi nào thành công thì tôi sẽ đọc sách, khi nào thành công thì tôi sẽ tập thể dục, khi nào thành công thì tôi sẽ ăn uống lành mạnh hơn, v.v…

Ví dụ như chuyện đọc sách. Có thể mọi người cho rằng, khi thành công rồi thì chúng ta mới rảnh rang, có nhiều thời gian để làm việc này việc kia, bao gồm cả có thời gian để đọc sách. Có lý quá đi chứ. Khi đầu tắt mặt tối để phấn đấu thành công, đến thở thôi nhiều khi phải tranh thủ thở mấy cái dài dài, thì thời gian đâu mà đọc nữa.

Nhưng chúng ta đâu biết là, có thể phải đọc rất nhiều sách, học rất nhiều kiến thức, thì mới có thể thành công được.

Hoặc cũng có thể đọc sách chỉ là một thói quen. Đọc sách chẳng giúp gì được cho thành công cả, chỉ là một sở thích thôi. Vì thế dù thành công hay chưa, mặc dù bận bù đầu bù cổ, nhưng người thành công vẫn duy trì thói quen yêu thích đó.

Vì thế đọc sách để thành công, hay, thành công xong thì mới đọc sách, về cơ bản nó không phải là bí quyết để thành công.

Nhưng nếu mục đích cuộc sống của bạn là thành công, và nếu bạn khát khao là khi thành công rồi thì bạn sẽ làm thứ gì đó bạn muốn, vậy tại sao lại không phải là làm luôn vào ngày hôm nay?

Nếu bạn thành công chỉ để có thời gian dậy sớm, tập thể dục, đọc quyển sách và nhâm nhi ly cà phê, thì có gì khó đâu nhỉ? Tại sao phải đợi thành công rồi mới sống như vậy? Tại sao mình không tận hưởng cuộc sống như những người thành công mỗi ngày, mỗi sáng, và ngay những phút giây này?

Có rất nhiều cách để thành công. Thành công thường cũng không dễ dàng. Có rất nhiều mồ hôi công sức bỏ ra để thành công. Nhưng thành công không phải là đích đến cuối cùng, không phải là End game của tất cả chúng ta.

Nếu vươn lên đến đỉnh thành công chỉ để tận hưởng cuộc sống theo cách mà bạn muốn, thì tốt nhất nên sống theo cách mà bạn muốn ngay từ hôm nay bạn nhé.

Nhưng dù sao thì, bài viết chỉ muốn đưa ra một góc nhìn khác từ một câu nói vui, chứ không nhằm mục đích đả kích bất cứ một lối sống nào, cũng không nhằm mục đích làm mất đi niềm tin của bất cứ ai.

Nếu bạn đang theo đuổi phong cách sống nào đó để sớm công thành danh toại, thì vẫn cứ tiếp tục nỗ lực thực hiện mỗi ngày nhé bạn.

Chúc bạn thành công!

Buông bỏ

Hình dung bạn đang đi trên con đường tới Thành Công, tới phố Thành Công ở Hà Nội í, không phải Thành công trong cuộc sống đâu. Hình dung là mình rủ bạn ăn tối tại một nhà hàng trên phố đó. Nhà hàng đó rất sang trọng, món ăn phục vụ tận mồm. Bạn biết thế, nhưng bạn vẫn thấy là cần mang theo nồi cơm điện, nồi áp suất và bếp nướng than hoa. Theo bạn thì như vậy có ổn không? Có lẽ là không.

Ấy thế mà, trên đường đời, chúng ta thường xuyên mang theo quá nhiều thứ không cần thiết, nhưng chúng ta vẫn cảm thấy ổn, ta cảm thấy không thể sống thiếu chúng được. Bạn chưa tin? Thử hồi tưởng lại nhé.

Trên đường đời của bạn, có ai đó, mà cứ khi nghĩ đến họ, là bạn cảm thấy khó chịu hoặc tức giận không? Hoặc có hành động nào, lời nói nào trong quá khứ mà bạn thấy là không thể tha thứ được hay không? Có lẽ là có nhiều đấy.

Thử nghĩ sâu thêm chút nữa: ai đó bạn không ưa, hành động, lời nói tổn thương ghim trong tâm trí bạn, những thứ đó, có giúp gì cho bạn trên con đường đi đến thành công hay không? Và, thường xuyên ghét một người, thường xuyên dày vò bản thân mình bằng những lời khó nghe, có khiến bạn cảm thấy hạnh phúc, thư thái hơn không?

Nếu những thứ đó không giúp gì cho bạn, tại sao bạn lại nhất thiết phải mang theo chúng? Tại sao phải khiến cảm xúc của mình mệt mỏi vì những thứ vô ích? Như vậy, có giống mang cả gian bếp của bạn để đi ăn nhà hàng hay không?

Tại sao lại như vậy nhỉ? Thật sự là mình cũng không biết. Đúng đấy, không phải cái gì mình cũng biết đâu. Nhưng mình biết một điều là, để nồi niêu ở nhà khi đi ăn nhà hàng, sẽ rất thư giãn và thoải mái. Bỏ đi được những gánh nặng trong lòng cũng sẽ giúp mình bình yên, sống tích cực và hạnh phúc hơn rất nhiều.

Vậy, làm thế nào để trút bỏ được những dằn vặt này? Đầu tiên mình phải nói là không dễ đâu. Như mình đã nói trước đây í, lý trí của chúng ta hoàn toàn bị cảm xúc chi phối. Những gánh nặng ta mang theo trong lòng, hầu hết thuộc phạm trù cảm xúc. Không dễ để làm chủ cảm xúc, vì thế cũng không dễ để trút bỏ những muộn phiền này.

Có rất nhiều phương pháp để giải tỏa những gánh nặng vô hình kể trên. Mặc kệ, gào thét, rủa xả, nói chuyện cho ra nhẽ.. nhiều lắm. Nhưng theo mình, tất cả những phương pháp này đều không triệt để. Đâu đó, ta chỉ nhẹ lòng đi được đôi chút, kiểu như bỏ bớt than ra khỏi bếp nướng cho nhẹ đi thôi. Chứ thực tế, ta vẫn đang oằn lưng để vác theo cái bếp nướng đi ăn tiệm. Muộn phiền vẫn còn đó.

Có một phương pháp loại bỏ triệt để mọi gánh nặng ưu phiền này mà theo mình thì bạn nên thử, đó là buông bỏ.

Buông bỏ là tha thứ, bao dung cho khuyết điểm, sai lầm của người khác.

Con người mà, ai chẳng có khuyết điểm, ai chẳng tham sân si. Bản thân chính ta cũng vậy thôi, cũng có lúc sai lầm. Và dù tốt đến mấy, cũng có lúc ta làm tổn thương một ai đó.

Đến như Đường Tăng, ngay cả một con kiến cũng không giết, yêu quái muốn ăn thịt mình cũng không nỡ hại, thế mà cũng không ít lần nói những lời làm tổn thương Ngộ Không. Những lời niệm chú vòng Kim Cô, được thốt ra vì những niềm tin đúng sai mù quáng, có gây tổn thương không?

Nếu người cũng vậy mà ta cũng thế, sao ta không chấp nhận hiện trạng cuộc sống này, sao ta không buông bỏ để thấy lòng nhẹ hơn?

Buông bỏ dễ hay khó? Nói dễ thì nó dễ, còn thấy khó thì nó vẫn khó thôi. 

Dễ vì chỉ cần tuyên bố một điều tương tự như: Tôi tuyên bố sẽ buông bỏ cho bạn A. Kể từ giờ phút này, quá khứ của tôi và A đã đi qua, những tổn thương sẽ không còn nữa. Tôi và A sẽ có một tương lai đáng để hy vọng sau này. Chỉ tuyên bố một tương lai tương sáng cho mình và bạn A thôi, có gì khó đâu, phải không nào?

Ấy thế mà, nói ra điều đó sao thật khó. Cứ mỗi khi nghĩ về bạn A, nỗi đau trong lòng bạn vẫn trào dâng. Dù có thể 10 năm nay bạn không gặp A nữa, nhưng những hành động mà A gây tổn thương cho bạn, vẫn như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua. Làm chủ cảm xúc, chưa bao giờ là dễ dàng.

Nhưng dù dễ hay khó, buông bỏ có đáng không? Mình nghĩ là đáng đấy. Buông bỏ là tha thứ cho người khác, nhưng tâm hồn thanh thản, thần thái bình yên, tinh thần tích cực, không phải là cái người khác sẽ nhận được đâu, mà chính là bạn đấy.

Đáng như vậy, tốt như thế, mà sao ta lại vẫn không chịu làm nhỉ? Cũng khó giải thích lắm. 

Ví dụ như hút thuốc, uống rượu, sử dụng chất kích thích, chúng ta biết là nó có hại không? Biết chứ, như ta vẫn cứ vô tư sử dụng chúng thường xuyên.

Còn ngủ sớm, dậy sớm, tập thể dục, có tốt không? Có chứ. Ta cũng biết luôn. Thế nhưng chẳng mấy ai chịu kiên trì thực hiện những việc tốt này mỗi ngày cả. 

Con người mà. Chúng ta là vậy. Lý trí nhiều khi buồn cười lắm. Bạn có nghĩ như vậy không?

À nhưng dù sao thì, buông bỏ hay không, cũng tùy sở thích của bạn nhé. Nếu bạn cảm thấy phải mang đủ nồi cơm điện, nồi áp suất, bếp nướng đi ăn nhà hàng mới ngon, thì cứ mang đi bạn nhé. Mình tôn trọng ham muốn cá nhân của bạn.

Còn mình, mình ngủ muộn, dậy sớm, tập thể dục, không hút thuốc, biết uống rượu, không dùng chất kích thích. 

Và mình biết buông bỏ.

Người sếp đầu tiên

Một người em đã từng nói với mình: người sếp đầu tiên là người có ảnh hưởng nhiều nhất đến sự nghiệp. Hồi mới nghe câu đó, mình thấy cũng thú vị, nhưng không rõ được sự thật có phải như thế không. Giờ ngẫm lại, câu nói đó đúng với mình thật.

Hồi mới ra trường, mình vào làm ở một team outsource khá nhỏ, khi đó mới chỉ có 5 – 6 anh em. Anh sếp của mình là người xây dựng nên team này, anh cũng là người có kỹ năng lập trình tốt nhất trong mấy anh em. 

Anh khá giản dị chứ không hào nhoáng, không sơ vin cà vạt. Anh cũng khá điềm đạm, chưa bao giờ quát tháo anh em một câu nào.

Ngày đó, mặc dù hầu như chưa có kinh nghiệm, nhưng mình được giao cho solo một dự án mới. Dự án cũng nho nhỏ, theo các anh thì để mình làm là phù hợp. Vừa rèn luyện tay nghề, vừa có kinh nghiệm thực chiến.

Lúc đó mình cảm thấy rất áp lực. Hồi sinh viên mình không part-time, không freelance, đi thực tập thì cũng chỉ làm mấy công việc lặt vặt. Thành ra hầu như không có trải nghiệm gì về việc làm một dự án trọn vẹn.

Khi đấy, mình vừa phải học một ngôn ngữ lập trình mới, vừa phải triển khai một giải pháp mình chưa từng làm bao giờ, lại chỉ có thời hạn là một tháng. Với kiến thức của mình tại thời điểm đó, đây là một nhiệm vụ có độ khó cực cao.

Mà cách đây hơn 16 năm, lập trình vất vả lắm. Đường truyền internet thì chậm, trên mạng cũng chưa nhiều người chia sẻ kiến thức. Không có chuyện copy paste từ stackoverflow về là chạy được như bây giờ. Ngày đó, lập trình vã mồ hôi là có thật.

Sau khi nghiên cứu ngôn ngữ lập trình được khoảng 1 tuần, code được dăm ba thứ lặt vặt, mình quyết định nói với anh sếp là: chắc em… không làm được đâu. Em học và làm chậm quá, sợ trễ tiến độ lại ảnh hưởng đến công ty. 

Nghe mình nói thế, anh sếp bình tĩnh bảo: không sao đâu, em làm đến đâu rồi, anh em mình ngồi xem lại nhé.

Sau khi xem xong, anh bảo: Cũng ok đấy, anh thấy em làm được mà, cứ tiếp đi. Anh hỏi tiếp theo em định làm gì. Xong khi nghe mình nói các task cần làm, anh bảo đúng hướng rồi đấy. Tự tin lên. Không có gì phải lo đâu.

Thế là mình lại cặm cụi. Trong 2 tuần tiếp theo, anh sếp cũng hỏi han mình nhiều hơn. Mỗi lần chỉ cho mình hướng làm xong anh đều bảo: có gì khó thì hỏi anh nhé. Và khi mình hỏi, thì dù đang bận cái gì anh cũng dừng lại, dành thời gian lắng nghe, thảo luận và tìm giải pháp với mình. Thi thoảng anh cũng chạy sang debug hộ và chỉ cho mình mấy skill khoanh vùng debug anh hay dùng.

Thế rồi hết tuần thứ 3 mình cũng có được một bản để cho khách xem thử. Khách xem xong bảo cũng ok, nhưng tốc độ ứng dụng hơi chậm.

Lúc đó mình nản chí thực sự. Mất 3 tuần mình mới làm được như này. Và với trình độ của mình khi đó thì mình không nghĩ ra giải pháp gì khác để có thể tối ưu nhanh tốc độ hơn được. Trong khi chỉ còn 1 tuần nữa là đến deadline.

Mình trình bày những lo lắng với anh sếp. Anh bảo: không sao, để anh nghiên cứu thử. Và ngày hôm sau, anh hớn hở bảo mình: chỗ này nên làm thế này, đảm bảo sẽ nhanh. Nghe giải pháp xong mình càng hoang mang hơn, vì nó lại là một kiến thức mới nữa. 

3 tuần học một ngôn ngữ lập trình mới và làm ra cái gì đó chạy được, đối với mình đã là một kỳ tích rồi. Đây lại vừa học cái mới, vừa áp dụng luôn vào sản phẩm chỉ trong 1 tuần. Mình nghĩ là mình không thể học và làm kịp. Thế là mình lại: Thôi em không làm được đâu. Cho em nghỉ.

Anh sếp lại động viên mình. Anh bảo: cố lên, em làm được 90% rồi, qua nốt cái này là hoàn thành được. Rồi: phần mới này không quá khó đâu, đọc tài liệu một chút là hiểu được ý mà. Có gì chiều nay anh pair cùng một đoạn, yên tâm. 

Thế rồi mình cũng cố. Và, cuối cùng thì mình cũng làm được. Ảo diệu.

Đến khi demo lần 2 cho khách, anh khách rất happy. Anh nói là: tao không nghĩ là bọn mày lại cải tiến được trong vòng 1 tuần, bọn mày làm rất tốt. Lúc đó mình thực sự cảm thấy rất sung sướng. Khi đấy mình mới tin rằng những gì mình làm ra thật sự có giá trị, và từ đó mình mới tự tin là mình có thể theo nghề này được.

Rất tiếc là sản phẩm này khách hàng của mình đi gọi vốn thất bại, nên mình không được tiếp tục phát triển nó. Nhưng sự cố gắng để thực hiện sản phẩm đó đã giúp cho uy tín của mình với anh sếp tăng lên rất nhiều. Ngay sau đó mình được tham gia làm sản phẩm chính của nhóm. Và dần dần mình càng ngày càng tự tin, mình dần trở thành lập trình viên chủ lực của nhóm.

Thấm thoát cũng đã theo nghề được hơn 16 năm, biết bao thăng trầm. 16 năm, mình làm không biết bao nhiêu dự án, sản phẩm. Nhưng cho đến giờ nghĩ lại, mình vẫn thấy được truyền cảm hứng rất nhiều từ sản phẩm đầu tay và người sếp đầu tiên đó. 

Có thể nói, phong cách làm việc và những bài học quý giá mình nhận được khi làm việc cùng anh sếp đầu tiên đã hình thành nên chất con người của mình ngày hôm nay.

Những bài học, những phong cách mà mình đã thu nhận được:

  • Khi thực sự muốn làm thì không gì là không thể. 
  • Luôn cố gắng làm ra những thứ thực sự có giá trị, thực sự có thể dùng được. Nếu làm đúng mô tả nhưng trải nghiệm tệ, tính năng chậm; thì mình biết là vẫn có thể làm tốt hơn.
  • Nếu mình đã cố gắng, thì mình biết là mình còn có thể cố gắng hơn nữa.
  • Nếu chưa tìm đủ mọi cách, khi chưa đến thời khắc phải đối diện với thất bại, thì không bao giờ bỏ cuộc.
  • Luôn tin tưởng vào đồng đội, luôn sẵn sàng trao quyền tự chủ cho anh em. Đã trao quyền là tin tưởng tuyệt đối.
  • Không làm hộ. Nhưng luôn sẵn lòng hỗ trợ người khác, vì sẽ luôn có người sẵn lòng hỗ trợ mình.

………….

À, nhưng đây chỉ là một câu nói và một câu chuyện mà mình nghiệm ra thấy đúng với mình thôi. Nếu bạn không lựa chọn được người sếp tốt ngay từ đầu, hoặc hiện giờ bạn chưa phải là một người sếp tốt, thì cũng không sao bạn nhé. 

Khi chưa đến thời khắc phải đối diện với thất bại thì đừng bao giờ bỏ cuộc.