Sống để biết ơn

“Hãy nhớ rằng, nếu bạn đang có cơm ăn, có áo mặc, có một mái nhà – nơi mà bạn yên giấc mỗi đêm, thì bạn đã giàu hơn 75% người dân trên thế giới rồi. 

Nếu bạn có tiền để mua sắm bất cứ thứ gì, và bạn có thể tự do đi đến bất cứ nơi đâu mà bạn muốn, thì bạn đang nằm trong số 18% những người giàu nhất thế giới.

Nếu hôm nay bạn còn sống và khỏe mạnh, thì bạn may mắn hơn hàng triệu người có thể sẽ không sống sót qua tuần này vì bệnh tật và chiến tranh.

Nếu bạn có thể đọc và hiểu được thông điệp này, thì bạn đang may mắn hơn 2 tỷ người trên thế giới không thể nhìn, không thể đọc, hoặc không thể tiếp cận được kiến ​​thức và thông tin xung quanh chúng ta.

Sống không phải để than thở về những nỗi buồn đau. Sống là nhận ra có vô vàn những lý do để biết ơn và hạnh phúc.

Mỗi ngày thức dậy đều là một cơ hội. Một cơ hội để yêu thương, để trưởng thành và để học hỏi.

Biết ơn là một cách để giúp chúng ta thấy rằng, ta đã nhận được rất nhiều.

Ngay giờ phút ta ngừng so sánh và bắt đầu biết trân trọng, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Ngày hôm nay, hãy dành một vài phút để nhận ra những điều nhỏ nhặt, những phước lành thầm lặng, và những khoảnh khắc mà chúng ta thường bỏ qua.

Bởi vì, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, vẫn luôn có điều gì đó để biết ơn.” — Đạo lý trên mạng —

Một trong những lời hay ý đẹp ưa thích trong bộ sưu tập danh ngôn của mình. Ngày hôm nay, chỉ muốn trích dẫn lại để nhắc nhở bản thân.

Đối với mình, được sinh ra, được lớn lên khỏe mạnh, biết yêu thương và được yêu thương, chỉ bấy nhiêu đó thôi, đã là rất nhiều may mắn rồi.

Cảm ơn bạn vì đã luôn trân trọng mình. Cảm ơn bạn vì đã luôn trân trọng chính bạn. Thật sự biết ơn!

Cho ngày đầu tiên của tuổi mới.

Làm thế nào để biết mình muốn gì?

Tuần trước, bạn Nhật Nguyễn giấu tên có hỏi mình, nôm na là: làm thế nào đế biết bản thân mình muốn gì? Một câu hỏi thú vị.

Hồi còn trẻ, mình cũng đã từng tự hỏi bản thân rất nhiều lần, rằng mình muốn gì. Và câu trả lời đầu tiên mình có được là: Một sự trống rỗng! Mình đã không biết mình muốn cái gì, không biết đời mình rồi sẽ trôi về đâu. Hoang mang thực sự.

Nhưng, vốn sẵn có truyền thống hiếu học của người Việt Nam, mình đã quyết tâm nghiên cứu tìm tòi, để có thể trả lời bằng được câu hỏi này.

Và, thật may mắn, hóa ra có rất nhiều phương pháp để trả lời câu hỏi đó. Dễ, vừa, khó, cấp độ nào cũng có cả. Hồi đấy vì.. lười, nên mình đã chọn phương pháp dễ nhất, đó là: Nhắm mắt lại.

Nhắm mắt lại. Hình dung ra một viễn cảnh, rằng 5 năm sau, mình sẽ trở thành con người như thế nào, mình sẽ có cuộc sống ra sao.

Cứ thoải mái hình dung, không phải vội. Vì ban đầu, có thể vẫn sẽ là một sự trống rỗng đấy.

Hình dung xong rồi thì bắt đầu viết. À, nhớ là phải mở mắt ra trước khi viết nhé.

Viết lại những gì mình đã hình dung. Ngắn gọn xúc tích cũng được. Rườm rà lan man cũng không sao. Cứ viết đã.

Khi viết, có thể lại phát sinh một băn khoăn này nọ. Không sao hết, viết luôn cả băn khoăn, lát tính sau. Viết xong thì lại…nhắm mắt.

Nhắm mắt để tiếp tục hình dung rõ hơn về viễn cảnh, mà trong đó, những băn khoăn đã được giải đáp như thế nào. Vẫn không cần phải vội. Hình dung xong rồi thì lại viết.

Nhắm mắt, hình dung, mở mắt, viết, rồi lại nhắm mắt. Thao tác rất dễ, phải không nào?

Cứ lặp lại như vậy, rồi bạn sẽ có một bản mô tả rất rõ nét về 5 năm tiếp theo. Khi bạn hình dung một viễn cảnh tươi sáng, khi bạn thực sự nghiêm túc với tương lai của chính mình, thì đó sẽ là một đích đến xứng đáng để bạn phiêu lưu.

Và, hãy luôn giữ bản mô tả về tương lai ở bên bạn. Lưu vào sổ, laptop hay điện thoại đều được. Trong 5 năm tiếp theo, bất cứ khi nào bạn phân vân, bất cứ khi nào bạn chưa rõ bản thân muốn gì, thì hãy đọc lại bản mô tả tương lai đó. Chỉ cần đọc lại thôi, bạn sẽ lại biết bản thân bạn muốn gì, bạn cần làm gì để đi tới tương lai tươi sáng do chính bạn tạo ra.

Nếu bạn vẫn đang trống rỗng, đang loay hoay, hoặc câu trả lời về tương lai của bạn chưa đủ rõ ràng, thì bạn hãy thử phương pháp nhắm mắt này xem sao nhé.

Chúc bạn thành công!

Giàu có và hạnh phúc

Hầu hết các tỷ phú đều không hạnh phúc. Họ rất giàu có, nhưng họ không hạnh phúc. Rất nhiều tỷ phú làm việc từ 16-20 tiếng mỗi ngày, với cường độ và áp lực cao gấp hàng nghìn lần so với người bình thường. Khó mà hạnh phúc được khi có một cuộc sống như vậy. Nhưng.. 

Hầu hết các tỷ phú đều không theo đuổi hạnh phúc. Nếu muốn hạnh phúc, họ chỉ cần ‘thoái vị’ là đủ. Số tài sản mà họ đang sở hữu có thể khiến họ sống hạnh phúc đến mãn đời mãn kiếp.

Người hạnh phúc thường không giàu. Đương nhiên, nghèo thì khó mà hạnh phúc được. Không phải thiền sư nào cũng có thể tu theo hạnh đầu đà. 

Người hạnh phúc là người luôn biết đủ. Đủ tiền để hạnh phúc là được rồi, giàu có mà làm gì.

Nhưng dù là người giàu có hay là người hạnh phúc, thì họ cũng là những người thành công. Họ có mục tiêu, và họ đạt được điều mình muốn. Thành công chỉ cần có vậy.

Có thể vừa giàu vừa hạnh phúc được không? Được chứ. Giàu có và hạnh phúc không hề mâu thuẫn hay loại trừ lẫn nhau. Bạn hoàn toàn có thể vừa giàu có vừa hạnh phúc. Chỉ cần bạn nỗ lực gấp bốn lần là được.

Ở đời, người không biết mình muốn gì thường sẽ vất vả. Vì khi đó họ sẽ phải nai lưng è cổ ra làm, mà không biết đang cố gắng vì cái gì. Không biết mình cố vì cái gì, thì làm sao biết được cố bao nhiêu là đủ. Khi không biết đủ, càng cố sẽ lại càng vất vả hơn. Ngay cả khi nhận được một món quà, họ cũng không biết đó có phải là cái mình muốn hay không. Họ sẽ chẳng trân trọng món quà đó, mà lại vất vả đi tìm thứ gì đó khác, với giá trị không đáng kể.

Nhưng có những người còn khổ hơn cả những người không biết mình muốn gì. Đó là những người nhầm lẫn. Nhầm lẫn giữa giàu có và hạnh phúc. 

Người không biết mình muốn gì, cùng lắm cũng chỉ là người bơ vơ giữa nhà ga trung tâm. Dù chưa biết đi về đâu, dù là muộn màng, nhưng họ vẫn còn cơ hội để lên đúng chuyến tàu. Còn người nhầm lẫn giữa giàu có và hạnh phúc, họ sẽ vội vã nhảy lên một chuyến tàu nhầm hướng. Họ sẽ vất vả tức giận trong suốt hành trình. Họ luôn sốt ruột chờ đợi để đổi tàu ở điểm dừng tiếp theo. Vừa vất vả vừa sân hận. Khổ đau cũng chỉ có vậy thôi.

Bạn có đang theo đuổi mục tiêu nào trong cuộc sống không? Hay bạn đang bơ vơ ở nhà ga trung tâm? Hoặc là bạn đang trên một chuyến tàu nào đó? Nếu đang ở trên một chuyến tàu, có chắc là chuyến tàu đó đang đi đúng nơi mà bạn muốn đến?

AI đang lấy mất việc công việc của bạn?

Hơn một năm gần đây, có thể các bạn cũng đã thấy nhàm tai về những xì xào: trí tuệ nhân tạo (AI) sẽ lấy mất việc của con người. Rồi thì thế hệ vô dụng. Và rằng lập trình viên là một trong những nghề bị AI thay thế đầu tiên. Làn sóng sa thải các thứ nữa. Bạn đã cảm thấy lo sợ chưa?

Mình thì chưa. 

Như post tuần trước mình có đề cập, tháng vừa rồi, mình đã scan hàng nghìn công việc lập trình. 1000 công việc, theo bạn là nhiều hay ít? Với khả năng hiện tại, tối đa mình cũng chỉ làm được 3 việc một lúc. Nên đối với mình, 1000 công việc là quá nhiều.

Và, mô tả của hàng nghìn công việc đó, vẫn là những yêu cầu kinh điển của ngành lập trình. Stack, ngôn ngữ lập trình, framework, năm kinh nghiệm, khả năng, kỹ năng mềm, v.v… Không một mô tả công việc nào yêu cầu là phải có kỹ năng viết AI prompt, hoặc là phải pair programming với AI, hay là phải hoàn thành nốt một tính năng nào đó mà AI đã làm gần xong. Không có trong yêu cầu, là lợi thế cũng không luôn.

Nghĩa là, việc cho lập trình viên, việc cho con người làm, không hề thiếu.

Nếu vẫn chưa yên tâm lắm, bạn hãy thử nhìn xung quanh xem sao. Đã có công đoạn, công việc nào mà AI làm hoàn toàn thay bạn chưa? Đã có đồng nghiệp nào của bạn bị sa thải vì AI lấy mất việc chưa? Đã có con AI autobot nào kéo ghế ngồi cạnh bạn chưa?

Nếu chưa, thì chuyện gì đang xảy ra? Nỗi lo mất việc đến từ đâu vậy?

Đối với câu hỏi: AI có lấy mất việc của con người không. Mình nghĩ là không.

Thứ bạn mất đi không phải là công việc, mà là động lực, là niềm vui trong công việc, có thể là cả sức sống nữa. Và AI cũng chỉ là một cái cớ, chỉ là một lý do trong vô vàn lý do để bạn lười, để bạn lo sợ và đánh mất những điều tốt đẹp khác thôi.

À nhưng mà, nếu bạn thấy mình đang ít việc đi, thì cẩn thận nhé, đó là tín hiệu khác. Tín hiệu đó cho thấy, có vẻ công ty của bạn đang bị các công ty khác lấy mất việc đấy. Hãy coi chừng.

Kết, nếu AI – nếu ChatGPT được phép nói ra, thông điệp của nó có lẽ sẽ là: Đã ai làm gì đâu, đã chạm vào đâu.

A new road

Tháng đầu tiên làm freelancer.

Đọc hàng nghìn mô tả công việc. Gửi CV cho 6 công ty. Bid 8 dự án. Nhận được 1 dự án nhỏ và sắp hoàn thành. Xong được 1 pet project. Không quá tệ cho một sự khởi đầu.

Đánh đổi lớn nhất khi làm freelancer có lẽ là thu nhập. Thu nhập giảm nhanh như sập Bitcoin. Haha. Nhưng những thứ nhận lại được thì rất nhiều.

Tìm lại được niềm vui trong công việc. Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác phấn khích khi lập trình được một cái gì đó. Web app nhỏ thôi, nhưng chỉn chu, tới nơi tới chốn. Thực sự cảm nhận được thứ mình làm ra giúp cho cuộc sống của ai đó trở nên tốt đẹp hơn.

Work life balance. Sáng chiều đưa đón con đi học. Cảm thấy sự hạnh phúc của các con khi được bố quan tâm nhiều hơn. Có thêm rất rất rất nhiều valuable time bên gia đình.

Hiệu suất cao. Chỉ làm khoảng 6 tiếng / ngày, nhưng khối lượng công việc xử lý được phải bằng 12 tiếng trước đây. Đúng là, với sự hỗ trợ của công nghệ và biết áp dụng Agile vào mọi thứ, thì việc cải tiến liên tục là không giới hạn.

Quan tâm đến bản thân và sức khỏe nhiều hơn. Ngồi làm mỏi mỏi chút là lăn ra nằm. Thiền nhiều hơn. Ngủ đúng giờ. Tuần đi bộ được 3 – 4 lần, thứ mà ngày trước dù cố lắm cũng không duy trì được.

Học được hàng tấn kiến thức, đặc biệt là cách áp dụng AI vào công việc hàng ngày để đạt được hiệu suất cao.

Với những thứ nhận được, cảm thấy chi phí thu nhập bỏ ra để đánh đổi cũng rất xứng đáng. Dần dần tăng thêm được thu nhập thì tuyệt cà là vời.

À, one more thing, còn được thêm một thứ nữa: tăng thêm 1,5kg. Chả biết nói gì. Chẹp.

Con đi làm đây

Hè năm nay Dollar có thêm một trải nghiệm khác với những trại hè trước: Thực tập làm Barista tại Highlands Coffee.

Ban đầu, bố khá lo là con sẽ chán. Nhưng sau ngày đào tạo đầu tiên, thấy con hứng khởi khoe welcome kit, khoe biển tên, mũ, tạp dề, bố cũng vui lây.

Ngày đầu tiên chính thức thực tập, như thường ngày đi học, con ăn mặc chỉnh tề, chỉ khác là không phải đồng phục học sinh, mà là đồng phục Highlands. Trước khi đưa con đi, con chào mẹ và em: Dollar đi làm đây, bye. Thực sự là đã rất xúc động.

Vẫn luôn tâm niệm rằng, đến năm các con 18 tuổi, nếu các con có mong muốn, nhất định mình sẽ đồng ý cho con ở riêng. Vì thế chẳng kỳ vọng được nghe con chào mỗi sáng đi làm. Hôm đó lại được nghe con chào từ rất sớm, mặc dù chỉ là thử nghiệm đi làm thôi, nhưng câu chào của con rất tự nhiên. Cảm xúc thật là đặc biệt.

Thực tập Barista ở Highlands Coffee không vất vả như làm nhân viên phục vụ tại các quán cafe truyền thống, nhưng cũng mệt phết đấy. Con lại làm đúng vào mấy ngày oi nóng, quán cũng khá đông. Mỗi sáng đưa con đến nơi, cũng đã thấy kín xe rồi. Chiều đón con về, ngày nào con cũng kể chuyện shipper đứng chờ vòng quanh.

Mặc dù đi làm về rất mệt, nhưng con không kêu ca gì. Lúc nào cũng luôn miệng kể về những chuyện vui ở quán, những trải nghiệm mới mẻ, rồi sự giúp đỡ nhiệt tình của cô quản lý và các anh chị “đồng nghiệp”, cả những bữa trưa ngon lành nữa.

Có những ngày tan làm, tối con vẫn phải đi học thêm. Học xong về ngủ thẳng cẳng, sáng ra gọi mãi mới dậy được, có vẻ như con còn ngủ gật trong toilet nữa. Nhưng một lúc sau là lại đồng phục gọn gàng để sẵn sàng đi làm tiếp.

Nhận xét của con sau tuần thực tập làm Barista: Con không hợp với nghề này. Khách hàng khó tính quá. Gọi ít ngọt, ít đá, rồi sau lại than phiền là sao đắng thế, ít đá thế, blah blah.. Không sao con ạ. Con còn quá trẻ để hiểu và đáp ứng được sự tinh tế trong khẩu vị của những khách hàng khó tính. Vẫn còn nhiều thời gian mà con.

Kết thúc tuần thực tập Barista tại Highlands Coffee, hai bố con được cô quản lý mời hai ly đồ uống, nhưng sẽ do chính tay Dollar pha. Con pha cho con một ly trà sen vàng, còn bố là ly Phin sữa đá. Không biết có phải vì được extra nguyên liệu, hay là vì con pha quá công thức, mà bố cảm nhận ly cà phê đậm đà hơn hẳn. Cũng có thể vị đậm đà đó đến từ cảm nhận hạnh phúc của một người cha khi thấy con mình dần lớn khôn.

Mừng vì con đã có một trải nghiệm tốt. Vui vì mặc dù mệt, mặc dù không thích, nhưng con vẫn cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình.

Một trải nghiệm, một kỷ niệm tuyệt vời!