Đánh giá sách “The happiness trap”

Một cuốn sách tiếp cận vấn đề đón nhận hạnh phúc (hoặc tránh bẫy hạnh phúc giả tạo) theo một cách khoa học. Phương pháp được đề cập đến trong sách là Acceptance & Commitment Therapy (ACT – tạm dịch: Liệu pháp Chấp nhận và Cam kết)

Từ trước đến giờ, tâm thế của mình khi đọc sách báo là luôn tôn trọng khoa học. Những phương pháp nào đã được kiểm chứng, đã giúp được hàng nghìn người vượt qua khó khăn của họ thì chẳng có gì để nghi ngờ cả. Thế nên mình nghĩ là ACT chắc chắn sẽ có tác dụng.

Tuy nhiên, với một người thích happy chill và đang ở level đón nhận hạnh phúc như mình hiện tại, thì mình cảm thấy khó thực hiện phương pháp này. Cảm giác như một người chỉ cần uống cà phê cũng thấy vui, xong bác sỹ lại khuyên là phải tập gym để tăng dopamine, để có thêm nhiều hạnh phúc. Khi đó, lời khuyên của bác sỹ sẽ không có mấy ý nghĩa. Đại loại thế.

Quay lại với phương pháp của cuốn sách, ACT sẽ giúp chúng ta nhận ra được những thứ làm chúng ta không vui. Ví dụ như: việc nặng, lương thấp, xa nhà, xe hao xăng, ăn ít nhưng hấp thụ tốt, v.v…

Sau khi nhận ra những thứ không vui này, tác giả đưa ra một quan điểm: Nếu chúng ta lao vào giải quyết chúng, thì chưa chắc ta sẽ vui hơn. Ví dụ như vì lương thấp nên ta đi tìm việc lương cao hơn. Nếu lỡ tìm được việc lương cao phù hợp, thì chưa chắc mình sẽ vui, vì áp lực của công việc đó có thể còn nặng hơn cả việc lương thấp. Còn lỡ mà không tìm được công việc ưng ý, thì việc nặng lương thấp vẫn còn đó, vui sao nổi.

Thế nên, theo phương pháp ACT, việc chúng ta nên làm là đón nhận hiện trạng đã. Đón nhận tất cả cảm nhận cả tích cực và tiêu cực. Hỷ nộ ái ố, tham sân si, đón hết, nhận hết. Đón để nhận biết phân loại chúng là được rồi.

Tác giả cũng đưa ra rất nhiều phương pháp đón nhận tích cực. Những phương pháp này, theo tác giả sẽ không có đúng sai, chỉ có phù hợp với bạn, và bạn có chịu thực hành chúng thường xuyên hay không thôi.

Phần cuối của cuốn sách thì tác giả đưa ra những phương pháp để có một cuộc sống ý nghĩa hơn. Cảm nhận cá nhân của mình thì phần này hơi chung chung. Cũng có thể vì mô tả về cuộc sống có ý nghĩa của mọi người rất khác nhau, tác giả không muốn đi sâu vào việc định hướng cho người đọc về việc sống theo “màu” nào là có ý nghĩa, thành ra cách tiếp cận mang tính gợi ý nhiều hơn là hướng dẫn.

Nhìn chung, mình nghĩ đây là một cuốn sách tích cực. Cuốn sách phù hợp với những người năng động, mong muốn có một cuộc sống hạnh phúc hơn; hoặc với những ai còn đang loay hoay tìm cách thoát ra khỏi những bế tắc thường ngày. Một cuốn sách nên đọc.

Tuy nhiên như mình đã nói, phương pháp ACT này giống như tập gym. Không phải ai cũng có thể tập gym được mỗi ngày. Vì lẽ đó, nếu bạn đọc và cảm thấy các phương pháp trong cuốn sách không phù hợp, thì cũng đừng quá thất vọng. Mình nghĩ sẽ có nhiều người cũng cảm thấy như bạn. Đừng cảm thấy tiêu cực. Đơn giản là bạn chỉ đang cần tìm một phương pháp khác phù hợp hơn thôi.

Cuốn sách thuộc thể loại đọc và thực hành đồng thời, vì thế không nhất thiết bạn phải đọc hết rồi mới bắt tay vào thử. Cứ đọc được chương nào thì bạn nên thực hành luôn chương đó. Thử chiêm nghiệm cuộc sống hiện tại của mình đang ra sao thôi cũng được, đó cũng là một cách để thực hành rồi.

Chúc bạn thành công trên con đường kiếm tìm hạnh phúc nhé!

Lời nói dối vĩ đại

Một ngày đẹp trời vào những năm 1854, Thomas Edison 7 tuổi đi học về, trên tay cầm lá thư của thầy giáo chủ nhiệm. Cậu háo hức đưa cho mẹ, bà Nancy Elliott.

“Mẹ ơi, thầy bảo con đưa mẹ cái này!”

Bà Nancy mở ra đọc. Bỗng nước mắt bà giàn giụa khiến cậu bé Thomas đứng ngẩn người kinh ngạc.

“Thầy viết gì thế mẹ?”

Ngập ngừng một lát, bà Nancy đọc to lá thư.

“Con trai của ông bà là một thiên tài! Vì ngôi trường này quá nhỏ, các giáo viên của chúng tôi không có đủ năng lực để dạy dỗ cậu bé. Bởi vậy, xin ông bà hãy tự kèm cặp con trai mình”.

Nhiều năm sau đó, Edison trở thành một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20, nhờ những sáng chế thiên tài cống hiến cho nhân loại.

Trong một lần xem lại các kỷ vật của gia đình, Edison vô tình nhìn thấy một tờ giấy gập nhỏ được cất trong ngăn kéo bàn. Ông tò mò mở ra đọc, thì nhận ra bức thư của thầy giáo năm nào. Trên đó viết:

“Con trai ông bà là đứa trẻ đần độn. Chúng tôi không thể chấp nhận cho con bà tiếp tục đến trường được nữa”.

Edison đã khóc hàng giờ sau khi đọc lá thư ấy. Về sau, ông đã viết trong nhật ký của mình: “Thomas Alva Edison là đứa trẻ đần độn. Nhờ có một người mẹ anh hùng, cậu đã trở thành thiên tài của thế kỷ”.


Nhân hóng mạng xã hội, thấy bức ảnh một người mẹ an ủi con gái khi thi toán không tốt, lại nhớ câu chuyện này. Thực sự khâm phục và cảm động trước tấm lòng của những bậc cha mẹ như thế.

Nếu ngày đó không có mẹ, thế giới có thể sẽ vẫn có bóng điện thôi, nhưng nhà phát minh ra bóng điện có lẽ sẽ không phải là Edison. Nếu không có mẹ, Edison sẽ chỉ mãi là một đứa trẻ đần độn như ông đã viết trong nhật ký.

Và nếu không có người mẹ động viên con trong kỳ thi mấy ngày trước, thì biết đâu tương lai Việt Nam lại thiếu đi một họa sĩ hay một nhà thiết kế giỏi thì sao.

Cảm động bao nhiêu, thì lại càng lo lắng về chuyện thi cử bấy nhiêu. Với đề thi tuyển sinh toán lớp 10 của TP Hồ Chí Minh, thấy có thầy giáo nhận xét: Để giải quyết được đề toán này trọn vẹn, thì học sinh cần phải giỏi.. văn nữa. (?!)

Lần đầu thấm thía được câu nói: Đề như này thì đến bố mày cũng chịu. Đúng ạ, đề văn toán song toàn như này thì bố cháu cũng không làm được thật các thầy ạ!

Năm tới bạn lớn nhà mình đi thi rồi, cảm thấy hoang mang dần. Không biết là để thi toán tốt, ngoài văn ra thì có phải rèn con ôn thêm cả sử địa nữa không đây..

Tác giả nên đọc: Haruki Murakami

Văn học là một lĩnh vực rất rộng lớn trong thế giới sách. Thể loại và sở thích đọc sách văn học của mỗi người, theo mình, là cũng rất khác nhau. Vì thế sẽ rất khó để trả lời câu hỏi là nên đọc thể loại tiểu thuyết văn học nào.

Tuy nhiên, sau khi đọc cũng kha khá các tác phẩm Đông Tây Kim Cổ, của kha khá các tác giả nổi tiếng, thì mình khuyên bạn nên đọc ít nhất một tác phẩm của Haruki Murakami. Các tác phẩm của Murakami luôn đem lại cho mình những cảm nhận hết sức đặc biệt.

Cảm nhận đầu tiên khi mình đọc các tác phẩm của Murakami là lối hành văn rất gọn. Từng câu từng chữ đọc lên không có cảm giác thừa. Kể cả những câu mô tả nhân vật chính ăn bát cơm hay đọc một quyển sách thôi, cũng toát lên được sự chỉn chu, gọn gàng trong từng động tác.

Để đạt tới cảnh giới viết như vậy, mình nghĩ là tác giả đã phải rèn luyện và chau chuốt rất nhiều. Đối với một người ưa thích sự tinh gọn hợp lý như mình, đọc những tác phẩm có lối hành văn như vậy cảm giác rất đã.

Cảm nhận thứ hai của mình là cách tiếp cận vấn đề của tác giả rất bình thản. Có những tác phẩm, vấn đề đưa ra khá gai góc, nhưng nhân vật chính luôn đón nhận một cách rất tự nhiên, bình tĩnh, nhẹ nhàng. Điều này giúp cho các tác phẩm của Murakami vẫn trọn vẹn những tình huống kịch tính, nhưng không có một chút màu sắc drama nào.

Cảm nhận thứ ba của mình là những tác phẩm của Murakami kích thích trí tưởng tượng rất mạnh. Hầu như mình luôn hình dung rõ được khung cảnh sau khi đọc từng lời văn của tác giả, hình dung rõ ràng như mình đang đứng trong khung cảnh đó vậy.

Lối ví von của Murakami cũng rất lạ. Mình nhớ trong một tác phẩm, Murakami ví gương mặt người cha như một con phố tạnh sau cơn mưa. Không rõ mình có cảm nhận được đúng ý của tác giả không, nhưng mình đã cảm thấy hiện ra một người cha hiền hòa, nhẹ nhàng, nhưng hơi se sắt buồn. Một lối ví von rất ấn tượng.

Nhìn chung thì còn rất nhiều cảm nhận thú vị khác nữa, viết thêm ra thì sẽ khá dài. Vì thế, bạn có thể tự tìm một tác phẩm của Murakami để trải nghiệm thử xem sao nhé.

Để bắt đầu thì bạn có thể đọc với Người tình Sputnik, Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Cuộc săn cừu hoang hay Rừng Nauy. Những tác phẩm này cũng không quá dài, khá dễ đọc.

Sau khi đã quen với cách viết của tác giả thì bạn có thể thử với Biên niên ký chim vặn giây cót, Kafka bên bờ biển hay 1Q84.

Như mình đã nói từ đầu, cảm thụ văn học và thể loại ưa thích của mỗi người là khác nhau. Cũng có những người bạn khi mình giới thiệu Murakami, họ đọc thử và thấy cũng không hợp. Không sao cả. Mình chỉ nghĩ đây là một tác giả nên đọc thôi.

Hy vọng là bạn sẽ có những trải nghiệm thú vị với các tác phẩm của Murakami.

Chúc bạn vui!

Đánh bại sự áy náy khi ngưng đọc sách

Đã rất nhiều lần, mình cảm nhận được sự áy náy trong câu nói: Dạo này em bận quá, nên không đọc được mấy. Em sẽ cố gắng hơn.

Thực ra, bản thân mình cũng đã nhiều lần trải qua cảm giác này. Nhưng không phải với đọc sách, mà là với việc luyện tập thể dục thể thao.

Mình không phải là tuýp người chăm tập luyện. Vì thế, mỗi khi có ai đó hỏi mình dạo này có tập tành gì không, thì trong mình luôn thường trực một cảm giác áy náy. Mình luôn cảm thấy nhột nhạt khi trả lời: Không, dạo này bận lắm, mệt nữa, nên chẳng tập được gì. Sắp tới mình sẽ cố gắng tập cái này cái nọ..

Cảm giác áy náy khi phải trả lời như vậy, theo mình, nó đến từ sự tham lam. Hầu hết mọi người, trong đó có mình, đều có cảm giác đau khổ hay dằn vặt khi bị mất đi một điều gì đó. Không chỉ là vật chất, nhà cửa, xe cộ, mà ngay cả khi mất đi một thói quen tích cực, cũng khiến ta cảm thấy bứt rứt lo âu.

Mình đã loay hoay với cảm giác áy náy như vậy trong một thời gian dài, với cảm giác mất mát nhiều thứ tốt đẹp. Thói quen dậy sớm, thói quen đọc sách, thói quen luyện tập thể thao,… Những thói quen tích cực, cứ có rồi mất. Và luôn là cảm giác áy náy thường trực mỗi khi “được” hỏi: Dạo này có còn làm gì tích cực không? Tội lỗi đến lạ.

Xong, bỗng đến một hôm, những kiến thức mình lượm lặt được đâu đó, loanh quanh trong những cuốn sách mình đã đọc, tự dưng chúng kết nối lại với nhau, giúp mình ngộ ra một điều..

Nếu không thực hành phong cách sống tích cực, mình không thêm được gì, nhưng cũng chẳng mất đi gì cả.

Khi thêm được một thói quen tốt, mình sẽ nhận được thêm nhiều năng lượng sống tốt. Đến khi mình ngưng thói quen tốt đó, thì mình lại trở về mình trước đây. Không thêm, nhưng cũng chẳng mất đi.

Với lại, tuy không có thêm được những năng lượng tích cực, nhưng mình đã có một quãng thời gian tích cực trước đó. Là đã được thêm rất nhiều, chứ có mất mát gì đâu, mà sao phải áy náy tội lỗi?

Khi mình ngộ ra được điều này, bỗng nhiên, mình lại còn đón nhận được nhiều năng lượng tích cực hơn. Mình buông bỏ được một thứ tham lam, buông bỏ cảm giác mất mát khi không rèn luyện. Mình chấp nhận bản thân mình, rằng lúc này lúc kia, có nhiều thứ chi phối, khiến năng lượng tích cực của mình giữ nguyên chứ không mất đi.

Và kể từ đó, trong những ngày bận rộn, mỗi khi mình thiền được 10 phút, hoặc mỗi khi mình đi bộ được 30 phút, là mình lại được đón nhận thêm nhiều năng lượng sống tích cực hơn. Mình trân trọng đón nhận từng phút giây đó.

Đối với đọc sách, mình cũng đón nhận với một cách tương tự như vậy. Khi mình không đọc, mình chẳng mất gì. Còn khi mình bắt đầu đọc, là mình được rất nhiều thứ. Rồi nếu như mình ngưng đọc thì sao? Mình có lấy mất gì của ai đâu, cũng không lấy mất bất cứ điều gì của bản thân cả. Và, mình đã có được rất nhiều kiến thức, rất nhiều giờ vui vẻ khi đọc sách trước đó, rất nhiều năng lượng tích cực từ sách nữa. Vậy tại sao mình lại phải cảm thấy áy náy?

Tổng kết lại, nếu bạn đang cảm thấy áy náy vì chưa dành được thời gian cho việc đọc sách, thì hãy loại bỏ cảm giác đó đi. Chỉ là bạn đã từng nhận được rất nhiều năng lượng tích cực của sách, và giờ đang tạm dừng hoặc nhận được ít hơn thôi.

Hãy đánh bại sự áy náy để đón nhận nhiều năng lượng sống tích cực hơn bạn nhé!

Ba quy luật của hiệu quả

Cuốn sách này là tài liệu khuyến nghị nên đọc của một khóa tư duy lãnh đạo mà mình đã được học. Một khóa học xuất sắc, một khóa học đã làm thay đổi thế giới quan và phong cách quản trị của mình rất nhiều. Chính vì thế, đối với mình, đây chắc chắn là cuốn sách nên đọc. 10 điểm, không có nhưng.

Đương nhiên, một cuốn sách giá bìa 129k thì không thể xuất sắc như khóa học hàng trăm triệu được. Vì thế hãy tiết chế sự kỳ vọng của bạn lại nhé. Nhưng theo quan điểm của mình, cuốn sách cũng đã bao hàm các quy luật bất biến của đột phá hiệu suất cao, đủ để bạn bắt đầu thử thực hành.

Cách viết của quyển sách thì cũng tương tự nhiều cuốn sách thể loại: đưa ra một vài quan điểm, kể những câu chuyện để làm rõ và chứng minh những quan điểm đó hiệu quả, rồi người đọc thu nhặt được gì thì tùy. Có người đãi được cát, có người lại tìm được vàng. Nhìn chung đây là một cuốn sách cũng dễ đọc. Cái khó đón nhận của cuốn sách này là ở quan điểm được đưa ra.

Thông thường, những quyển sách khác sẽ dẫn dắt người đọc từ thực tế hiện hữu, để người đọc dễ liên tưởng tới bản thân, sau đó dễ “bánh cuốn” theo ý đồ của tác giả. “Ba quy luật của hiệu quả” là một trong số ít những cuốn sách đưa ra quan điểm theo một cách nghĩ khác đi. Không ngược lại cái gì cả, không lối mòn, mà nghĩ hẳn theo một cách khác.

Khi chia sẻ cuốn sách này với một số người bạn, hầu hết phản hồi mình nhận được sẽ nằm ở một trong hai thái cực: Một là không tin những quy luật này có hiệu quả. Hai thì sẽ tin những quy luật này.. là một thứ đa cấp biến tướng.

Số người mà mình biết tin rằng ba quy luật này có hiệu quả chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng đó là thứ thú vị của cuốn sách này. Bí kíp vô địch thiên hạ mà dễ học như 300 bài code thiếu nhi thì chắc chỉ tồn tại trong truyện kiếm hiệp.

Quay lại cuốn sách, điều tâm đắc nhất đối với mình cũng chính là quy luật số 1 của hiệu quả: “Kết quả mà mỗi người đạt được tương ứng với cách thức họ nhìn nhận tình huống xảy ra với mình”. Bạn đạt được kết quả như thế nào, với hiệu suất cao hay thấp, là do cách bạn nhìn, cách bạn nghĩ, và cách bạn đặt mục tiêu.

Có lẽ chính vì ngay quy luật đầu tiên đã có góc nhìn này, nên người đọc thường có cảm giác đang tham gia vào một mạng lưới đa cấp. “Năm nay mục tiêu của tôi là kiếm hàng nghìn tỷ, tôi tin là tôi xứng đáng nhận được kết quả này”. Nghe quen không? Haha.

Nhưng, ba quy luật hiệu quả này lại không phải đa cấp.

Để giải thích quy luật này theo một cách dễ hiểu nhất, mình thường hay trích dẫn câu nói nổi tiếng của Henry Ford: “Khi bạn nghĩ rằng mình không thể, bạn đã đúng rồi đấy. Còn khi bạn nghĩ mình có thể, bạn cũng đúng luôn.”

Hình ảnh ấn tượng nhất mà mình được học để diễn giải cho quy luật số 1 của hiệu quả, đó là tốc độ thay thế phụ tùng tại pit stop sau những vòng đua F1. Clip mình được xem trong khóa học là của đội Ferrari, khi đó họ phá kỷ lục thế giới ở pit stop với thời gian 2,32 giây. (hai phẩy ba hai giây, chứ không phải là hai phút ba hai giây nhé)

Nếu bạn đã từng xem những clip về lịch sử pit stop, thì những ngày đầu, thời gian thay phụ tùng tại pit stop là khoảng hơn 15 phút. Đương nhiên, công nghệ thay đổi cũng giúp cho việc tối ưu thời gian tại pit stop tốt hơn rất nhiều. Nhưng sự phối hợp đồng đội nhịp nhàng, cùng với những động tác chính xác đến từng milimet, những động tác có được sau khi thực hành rèn luyện hàng nghìn giờ, mới là thứ làm cho mình mê đắm.

Tất cả những sự phối hợp và động tác đó, 50 năm trước, dường như là không thể. Nhưng chỉ với mục tiêu là ngày càng nhanh hơn, thì từ 15 phút đã xuống còn 2,32 giây. Một sự không tưởng có thật!

Đấy, chỉ một trong những hoạt động nhỏ, nhưng cực kỳ quan trọng (nhiều cuộc đua F1, nhà vô địch chỉ hơn người về nhì có vài phần trăm giây), với một mục tiêu rõ ràng, các đội đua F1 đã biến những kết quả không tưởng thành những sự thật hiển nhiên.

Và bạn biết điều gì thú vị hơn nữa không? Năm mình được học khóa học hiệu suất cao đó, năm mà mình được xem clip 2,32 giây của Ferrari, thì đội đua Red Bull đã tạo ra kỷ lục thế giới mới, 1,92 giây!

Nhưng, bạn có biết kỷ lục thế giới hiện tại đang thuộc về đội nào không? Không phải Red Bull, mà là McLaren vào năm 2023, với 1,78 giây! Những hiện thực không tưởng!

Tổng kết lại, “Ba quy luật của hiệu quả” là một cuốn sách nên đọc. Để đọc được cuốn sách này, bạn cần phải sẵn sàng mở rộng tâm trí, sẵn sàng đón nhận những thứ khác ngày thường của bạn.

Còn nếu bạn thấy rằng cuộc sống hàng ngày của bạn quá ổn, chẳng cần đột phá gì thêm; hoặc bạn không tin có cách nào đó để đột phá, thì bạn nên để dành thời gian của bạn cho những cuốn sách khác phù hợp hơn.

Lưu ý: Nhà mình vẫn đang còn một cuốn “Ba quy luật của hiệu quả”. Bạn nào hứng thú thì comment để mình gửi cho bạn đọc nhé.

Đọc sách hay nghe sách?

Một người em giấu tên nói với mình là: em bận quá, không có thời gian để tập trung đọc sách, thành ra em thích nghe audio book hơn. Em có thể nghe sách ở bất cứ nơi đâu: lúc đi đường, khi trà đá, lúc nấu cơm, rửa bát, hay cả lúc đi tắm chẳng hạn. Từ lúc nghe sách, em “tiêu thụ” được nhiều sách hơn hẳn. Hay! Tốt em ạ!

Thực ra, việc đọc sách hay nghe sách đối với mình đều tốt cả. Như mình đã từng đề cập trước đây: cứ đọc là tốt rồi, đọc bằng mắt hay bằng tai đều được, miễn là cách đọc đó khiến bạn thấy thoải mái.

Nhưng, mình hơi băn khoăn vì lý do nghe sách của người em kia. Vì thiếu thời gian nên phải tranh thủ nghe sách mọi lúc, mọi nơi? Nghe hợp lý, nhưng rất thiếu thuyết phục.

Như đã đề cập ở post tuần trước, đã có những thời điểm mình rất thiếu thời gian để đọc. Lúc đó, mình cũng đã từng thử nghe audio book với mục đích tương tự như người em kia. Tuy nhiên, sau một thời gian nghe thì mình đã quyết định từ bỏ sách nói, vì hai lý do sau:

Sách nói có thiên kiến của người đọc rất nhiều. Một tác phẩm văn học hay, nếu mình tự đọc, thế giới hiện ra trong tâm trí mình sẽ mơ mộng, hoặc âm u, hay kỳ bí theo một cách ảo diệu nào đó, hơn rất nhiều so với việc hình dung qua lời đọc, lời kể của người khác.

Đấy là còn chưa kể đến chuyện bạn vớ phải một bản audio book có giọng đọc ề à, đều đều ru ngủ, mức độ diễn cảm còn thua con gái nhỏ nhà mình tập đọc, thì thà nghe toàn văn bế mạc quốc hội mình còn thấy hấp dẫn hơn.

Có thể bạn sẽ bảo: sao không lựa bản audio hay mà nghe. Ai chả biết thế, mình cũng mong như vậy mà bạn. Nhưng, đã thiếu thời gian, tìm được cuốn sách hay muốn đọc đã mệt rồi. Sau đó lại còn phải tìm bản audio hay của cuốn sách hay đó để nghe cho sướng nữa, thì thời gian đâu ra.

Vấn đề thứ hai mình gặp phải, là việc có thể người đọc không hiểu hết nội dung của cuốn sách.

Với một vài lĩnh vực mình đã có kinh nghiệm thực tế, mình tìm những cuốn sách chuyên sâu hơn để nâng cao chuyên môn, để vận dụng kiến thức một cách có phương pháp và nhất quán hơn.

Xong khi nghe audio book, gặp một bạn đọc quyển sách như kiểu sinh viên mới ra trường, hoặc có vẻ bạn đó chưa từng nghiên cứu lĩnh vực này bao giờ, thì tự nhiên nghe xong não mình lại bị rối.

Rốt cuộc là mình không học được thêm gì, lại được bổ sung thêm chút hoang mang. Không rõ là mình ngáo, hay bạn đọc cuốn sách bị ngơ trong lĩnh vực đó nữa. Rồi thì mình vẫn phải kiếm cuốn sách đó và tự đọc. Đọc để nhận ra rằng mình không bị ngáo, còn bạn đọc audio book thì mình cũng không dám kết luận gì thêm.

Vì hai lý do trên nên mình đã quyết định là không lựa chọn nghe audio book khi muốn cải thiện tốc độ đọc nữa.

Và, sau một thời gian tập đọc nhanh, mình đã có một cảm nhận rất mới: tốc độ đọc nhanh hơn tốc độ nghe rất nhiều. Bạn chưa tin? Hôm nay, bạn hãy thử dành ra 15 phút để đọc, sau đó dành ra 15 phút để nghe chính cuốn sách mà bạn vừa đọc xem sao. Bạn sẽ thấy sự khác biệt là rất rõ ràng đấy.

Vì thế, nếu bạn đang thiếu thời gian để đọc, thì hãy cân nhắc lựa chọn đọc sách thay vì nghe sách bạn nhé.

Chúc bạn vui!