Có một con voi trong căn phòng của ngành công nghệ mà ai cũng đang muốn né tránh nói về nó. Đó là: AI sẽ thay thế con người.
Khoảng 2-3 năm trước, con voi này đã đi vào phòng.
Khi đó, đã có người hoảng loạn về nó. Hoảng loạn kiểu gà con: trời sắp sập rồi. Chúng ta sắp mất việc vì AI rồi. Má, con voi này to vãi nồi.
Nhưng khi đó, có những người háo hức với con voi thì trấn an những bé gà con: Yên tâm đi, AI không thay thế con người đâu. Chỉ có ai biết dùng AI sẽ thay thế những người không biết dùng AI thôi.
À, nhưng thế giới công nghệ không chỉ có gà con và háo hức đâu nhé. Còn một kiểu thứ ba nữa.
Kiểu thứ ba, chiếm phần đa những người còn lại trong phòng, thì chọn cách lờ đi con voi. Ừ nó to đấy, nó hôi thật đấy, nhưng trông nó hiền hiền. Kệ nó, chắc nó cũng không ảnh hưởng gì tới mình.
Tiếc thay, con voi ngày một phình to ra. Căn phòng ngày càng chật. Khó chịu, con voi bắt đầu đạp lung tung.
Đầu tiên nó đạp những người mới muốn bước vào phòng. Những fresher developer hầu như không có cơ hội thực tập. Bởi nền tảng giáo dục của ngành công nghệ trong 5 năm trước đó, thậm chí là của 5 năm tiếp theo, có lẽ chưa chuẩn bị cho tình huống này. Fresher developer, họ hầu như không có cơ hội bước chân vào căn phòng.
Tiếp đến, con voi đạp những người thờ ơ. Do trước đó chọn cách phớt lờ, đây là những người kém đề phòng nhất. Họ không có kỹ năng để tự vệ trước con voi.
Và với một đạp của con voi, một số người thờ ơ sẽ bị văng ra khỏi phòng. Một số thì may mắn thoát được.
Số người thoát được này chia thành 4 kiểu.
Kiểu đông nhất sẽ hóa thành gà con: trời sắp sập thật rồi.
Một ít kiểu số hai thì bắt đầu để ý đến con voi, họ sẽ trở nên háo hức hoặc giả vờ háo hức vì bắt buộc phải háo hức. Họ trở thành người háo hức.
Kiểu số ba sẽ hoảng sợ đến mức đứng hình. Mặc dù thoát được phát đạp của con voi trong gang tấc, nhưng nỗi hoảng sợ chân voi đã khiến họ không dám chuyển động, thậm chí không dám kêu. Họ đứng yên thực sự. Ngày qua ngày, họ đứng yên chỉ để đợi cú đạp ân huệ tiếp theo của con voi.
Kiểu thứ tư thì khá hơn, họ lì lợm đương đầu với con voi. Không thuần thục các kỹ năng, nhưng họ trang bị vừa đủ vũ khí để bám vào con voi mà không bị ngã, và cũng không bị ăn đạp.
Thế những con gà con thì sao?
Gà con, dù cũ hay mới thì vẫn bị voi đạp như thường thôi. Vì bản chất của gà con là có chú ý tới con voi, nhưng lại chỉ ngồi kêu gào hoảng loạn. Gà con vẫn không có kỹ năng gì mới, nên bị voi đạp thì cũng văng ra như thường.
À, mà những người bị đá khỏi phòng cũng lại chia làm hai kiểu.
Kiểu bị đá số một thì ngồi khóc, hoài niệm ngày xưa. Rằng giá như ngày xưa chúng ta đừng cho con voi vào phòng.
Bạn à, đừng khóc nữa, vì kể cả có quay lại thời điểm đó, bạn cũng vẫn thế thôi. Bạn không trang bị đủ kiến thức, cũng không đủ sức lực để lùa con voi vào hay ra khỏi phòng đâu. Khóc lóc có ích gì.
Kiểu bị đá số hai thì ngồi ngoài phòng học thêm võ công, trang bị vũ khí, rồi lại tiếp tục xông vào phòng. Tiếp tục chiến đấu với con voi. Họ trở thành hoặc là người lì lợm, hoặc là người háo hức.
Lại nói chuyện của những người háo hức. Giờ này họ ra sao?
Người háo hức thì vẫn là người háo hức thôi. Họ vẫn cưỡi lên con voi, không quan tâm đến những cú đạp. Con voi không thể đạp lên đầu nó được. Phòng cũng chưa đủ to cho con voi thử những cú đạp khéo léo để hất văng những người háo hức ra mà không làm vỡ phòng.
Những người háo hức tha hồ ra lệnh cho con voi xây phá, để căn phòng ngày một trở nên rộng hơn.
Con voi càng ngày càng phát phì. Căn phòng cũng càng ngày càng lớn.
Càng ngày con voi càng đạp nhiều người ra khỏi phòng. Kỹ năng đạp của nó ngày càng hoàn hảo.
Đến một lúc, sẽ không còn người thờ ơ nào nữa.
Gà con, người đứng hình, kẻ lì lợm vẫn sẽ tiếp tục bị đạp. Người háo hức thì cũng kẻ ngã người không. Nhưng nhìn chung, chỉ có những kẻ háo hức mới tồn tại được.
Thời điểm con voi chiếm hết căn phòng có lẽ đã rất gần.
Bạn còn ở trong phòng không? Nếu còn, thì hiện giờ bạn đang thuộc nhóm người nào?